Chương 5
Hoài Nam cứ thế quên sạch nỗi buồn vừa rồi, hớn hở đuổi theo con hạc nhỏ đang bay
lượn trước mặt. Tiếng cười trong trẻo của y vang lên, xua đi bầu không khí ngột
ngạt trong căn phòng. Con hạc dường như cũng có ý thức, nó không bay quá nhanh mà cứ giữ một khoảng
cách vừa đủ, khi thì đậu lên vai, khi lại lướt qua gò má khiến y cứ phải xoay
người vòng vòng, hai tay chộp lấy không trung một cách vụng về.
Thế rồi trong lúc phấn khích, Hoài Nam bỗng bước hụt một cái, cả
thân hình mảnh khảnh cứ thế đổ nhào về phía trước.
“Á!”
Tiêu Kế Yên giật mình, theo bản năng vươn tay ra đón lấy. Cả cơ thể mềm mại
của Hoài Nam cứ thế ngã vào lòng hắn. Mùi hương thanh mát từ người y xộc thẳng
vào mũi khiến hắn cứng đờ cả người.
Trái ngược với sự ngỡ
ngàng của hắn, Hoài Nam lại chẳng thấy ngại ngùng chút nào, y còn thuận tay
vòng qua ôm chặt lấy cổ hắn, cười hì hì:
“Bắt
được ngươi rồi nhé!”
Trái tim Tiêu Kế Yên bỗng
chốc loạn nhịp, nó đập dồn dập như tiếng trống trận, âm thanh ấy lớn đến mức
hắn sợ Hoài Nam cũng có thể nghe thấy. Một cảm giác nóng ran lan từ cổ lên tận
mang tai, khiến gương mặt vốn luôn lãnh đạm giờ đây hiện rõ vẻ quẫn bách.
“Ngươi... buông ra!”
Tiêu Kế Yên gằn giọng,
thanh âm đã không còn vẻ uy nghiêm thường ngày mà mang theo một chút run rẩy
khó nhận ra. Hắn dứt khoát gỡ đôi tay đang bám trên cổ mình, rồi đẩy mạnh Hoài
Nam lùi lại phía sau.
Hoài Nam bị đẩy ra bất
ngờ, đôi mắt hạnh ngơ ngác nhìn hắn, nụ cười trên môi vẫn chưa kịp tắt hẳn. Y
không hiểu tại sao người này lại đột nhiên nổi giận.
“Đã nói là không được lại
gần ta, ngươi coi lời ta nói là gió thoảng bên tai sao?”
Tiêu Kế Yên quát lớn một
tiếng để che giấu sự bối rối trong lòng. Hắn không dám nhìn vào đôi mắt trong
veo ấy, lập tức xoay người bước thẳng về phía cửa như đang chạy trốn.
Ngoài cửa, Tiêu
Kế Yên tựa lưng vào cột đá lạnh lẽo, hắn hít một hơi thật sâu, cố ép bản
thân phải bình tĩnh. Thế nhưng xúc cảm mềm mại từ vòng tay của Hoài Nam và mùi
hương thanh khiết ấy cứ
quẩn quanh trong tâm trí hắn, khiến hắn chẳng cách nào xua tan được.
Hắn nghiến răng, khó chịu lẩm bẩm
tự mắng chính mình:
“Điên thật…”
...
Thời gian lặng lẽ trôi, chớp mắt
đã qua một tháng. Trong suốt một tháng ấy, Tiêu Kế Yên vẫn đúng giờ đến phòng
Hoài Nam. Hắn mang thuốc, mang thức ăn, nhưng tuyệt nhiên không chịu nói với y
câu nào.
Sáng hôm đó, khi Hoài Nam
đang mải mê dùng ngón tay vẽ những hình thù kỳ quái lên lớp bụi mỏng trên cửa
sổ, ông lão kia lại đến, nhưng lần này không chỉ có một.
Đi bên cạnh ông là một
thiếu niên khoảng mười bốn tuổi, vận bộ đồ màu xanh nhạt. Thiếu niên ấy có
gương mặt thanh tú như tạc tượng, đôi mắt sáng trong như chứa cả bầu trời sao,
tỏa ra khí chất ôn nhu khiến người ta vừa nhìn thấy đã sinh lòng hảo cảm.
“Hoài Nam, nhìn xem sư phụ
dẫn ai tới này.” – Sư tôn hiền từ vẫy tay gọi y.
Hoài Nam ngơ ngác quay
lại, đôi mắt hạnh mở to nhìn chằm chằm vào người lạ mặt. Y lạch bạch chạy tới,
tò mò quan sát đối phương.
Đinh!
Nhận dạng nhân vật quan trọng: Lục Tinh Hà – Thụ chính của tiểu thuyết "Đoạt
Ngọc". 】
【 Nhiệm vụ chính thức bắt đầu: Tác thành cho Tiêu Kế Yên và Lục Tinh Hà.
】
Tiếng hệ thống vốn im hơi
lặng tiếng bấy lâu nay đột ngột vang lên khiến Hoài Nam giật nảy mình, nhưng y
nhanh chóng bị thu hút bởi vẻ ngoài xinh đẹp của người đối diện. Y lí nhí nói:
“Xin... xin chào.”
Lục Tinh Hà nghe tiếng
chào lí nhí của Hoài Nam, ý cười trên môi càng thêm sâu. Không đợi y kịp phản
ứng, Lục Tinh Hà đã vươn tay, dứt khoát nắm lấy bàn tay đang lúng túng của y.
Bàn tay của Lục Tinh Hà
rất đẹp, ngón tay thon dài như búp măng, nhưng lại lạnh lẽo lạ thường, khiến
Hoài Nam bất giác rùng mình một cái. Lục Tinh Hà không buông ra, trái lại còn
dùng lực siết nhẹ, kéo y lại gần mình thêm một chút.
“Huynh chính là Hoài Nam sao? Ta đã nghe sư tôn nhắc về huynh
rất nhiều lần rồi.”
Nụ cười trên môi thiếu niên ấy vẫn ôn hòa như gió xuân, nhưng
đôi đồng tử sâu thẳm lại mang theo một tia phấn khích kỳ lạ, khiến người đối
diện có cảm giác như đang bị một con rắn độc lặng lẽ quấn lấy.
Tiêu Kế Yên đứng một bên, đôi chân mày khẽ nhíu lại. Không
hiểu sao ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã thấy chán ghét người kia cực kỳ,
nhất là khi kẻ đó cứ đứng sát bên cạnh Hoài Nam như này.
Sư phụ nhìn cảnh tượng
huynh hữu đệ cung trước mắt, hài lòng vuốt râu:
“Hoài Nam, Tinh Hà từ nay sẽ là sư đệ của con.
Nó là người cẩn thận, lại hiểu lễ nghĩa, sau này để nó ở lại đây bầu bạn, chăm
sóc cho con, sư phụ cũng thấy yên tâm.”
Nói xong, ông mới như sực
nhớ ra sự hiện diện của Tiêu Kế Yên. Ông liếc nhìn đứa đồ đệ đang đứng bên cạnh,
khẽ phất tay, giọng điệu mang theo ý xua đuổi rõ rệt:
“Kế Yên, việc của con ở
đây xong rồi, đừng ở đây làm phiền bọn trẻ nữa.”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY