Chương 4
Gia Khiêm không thể kiềm chế
thêm một giây nào nữa, nhìn lồn nhỏ dâm đãng
đang mấp máy mời gọi, gã gầm nhẹ một tiếng rồi nắm chặt lấy hông Lâm Vy, dứt
khoát thúc mạnh gậy thịt nóng hổi vào tận đáy lồn.
"Á... ưm..."
Lâm Vy bị cú thúc bất ngờ và
tàn nhẫn của gã làm cho cả người nảy mạnh về
phía trước, hai bàn tay đã sớm rã rời suýt chút nữa là khuỵu
xuống mặt sàn. Lồn nhỏ vốn đã sưng tấy nay lại
phải đón nhận một vật thể còn to lớn và nóng bỏng hơn gấp bội. Vách thịt bên
trong theo bản năng co thắt điên cuồng, ôm chặt lấy gậy thịt gân guốc của Gia
Khiêm như muốn nuốt chửng lấy nó, khiến gã sướng đến mức hít sâu một hơi.
Cùng lúc đó, Gia Bách cũng thong
thả bước tới trước mặt cô. Hắn quỳ một chân xuống, dịu dàng nâng gương mặt đẫm
lệ của Lâm Vy lên. Ánh mắt Lâm Vy lúc này đã mờ mịt, cô nhìn hắn với ánh mắt cầu
xin khẩn thiết, hy vọng hắn này sẽ tha cho cô.
Thế nhưng Gia Bách chỉ nhìn
cô bằng ánh mắt thâm trầm, một nụ cười dịu dàng nhưng lạnh lẽo thoáng hiện trên
môi hắn. Hắn không hề đáp lại lời cầu xin ấy, ngón tay
cái khẽ vuốt ve đôi môi sưng mọng của cô rồi đột ngột ấn mạnh xuống, ép cô phải
mở khuôn miệng nhỏ nhắn ra. Ngay sau đó gậy thịt gân guốc,
nóng rực của hắn lập tức đâm thẳng vào khoang miệng nhỏ nhắn của Lâm Vy.
"Ưm... ư...!"
Cảm giác bị lấp đầy cả hai đầu
cùng một lúc khiến Lâm Vy trợn tròn mắt, hơi thở trở nên nghẹn ứ. Phía sau là
Gia Khiêm đang điên cuồng thúc lộng, mỗi cú đâm đều khiến cô bị đẩy về phía Gia
Bách, làm gậy thịt trong miệng lại càng đâm sâu vào cuống họng khiến cô buồn
nôn nhưng không cách nào né tránh, chỉ có thể vừa khóc vừa ngoan ngoãn phục vụ hai
tên đàn ông.
...
Khi những tia nắng nhạt màu của buổi sớm mai len qua ô cửa sổ, Lâm Vy mới từ
từ tỉnh lại từ cơn mê man. Vừa mới khẽ cử động, một cơn đau buốt kinh người
từ phía dưới xộc thẳng lên đại não khiến cô không kìm được mà rên rỉ ra tiếng.
Toàn thân Lâm Vy như bị tháo rời ra từng mảnh rồi lắp ghép lại một cách cẩu
thả. Cổ họng cô khô khốc, mỗi lần nuốt nước bọt đều mang theo cảm giác bỏng rát
như bị xé rách.
Cô mệt mỏi cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình. Trên làn da trắng sứ vốn không
tì vết giờ đây lại chằng chịt những mảng bầm tím đan xen, như một lời nhắc nhở
tàn nhẫn về trận hoan lạc điên cuồng vừa kết thúc không lâu.
Nước mắt Lâm Vy không kìm được mà trào ra. Cô cuộn tròn người lại, bất an tự
ôm lấy chính mình.
Hai năm trước mọi chuyện không hề tồi tệ như thế này. Khi đó Gia Bách và
Gia Khiêm vẫn còn là những người bạn thân thiết của anh trai cô, họ luôn đối xử
với cô vô cùng tốt. Nhưng rồi biến cố ập đến, gia đình cô đứng bên bờ vực
phá sản. Để đổi lấy sự giúp đỡ từ hai nhà Bùi, Trình, hai tên đó đã ép cô phải
làm tình nhân cho bọn hắn.
Lúc đầu Lâm Vy đã kiên quyết từ chối. Nhưng nhìn mẹ nằm trên giường bệnh chờ
tiền phẫu thuật, cùng gia đình sắp tan nát, cô không còn lựa chọn nào khác
ngoài việc bán mình.
Lúc đó Lâm Vy từng ngây thơ tin rằng chỉ cần cắn răng chịu đựng một năm là
có thể quay lại cuộc sống bình thường. Nhưng không, khi thời hạn kết thúc, họ
không những không thả cô đi mà còn giam cầm cô chặt chẽ hơn. Họ tước đoạt điện
thoại, hạn chế quyền tự do, giam cầm cô trong căn biệt thự xa hoa tăm tối này.
Nhưng điều khiến Lâm Vy tuyệt vọng nhất lại chính là sự phản bội từ người
thân của mình. Bố và anh trai cô biết rõ mọi chuyện, biết rõ cô đang bị chà đạp
như thế nào. Thế nhưng, trước sức mạnh của quyền lực và những khoản lợi nhuận kếch
xù mà nhà bọn hắn mang lại, họ đã chọn cách im lặng.
Dù hiện giờ gia đình đã vượt qua giai đoạn khó khăn, nhưng trước những hợp
đồng béo bở và sự nâng đỡ mà hai nhà Bùi, Trình, họ vẫn chọn cách quay lưng với
cô.
Lâm Vy vùi mặt vào cánh tay gầy guộc, tiếng khóc nghẹn ngào không kìm được
mà vỡ òa giữa không gian lạnh lẽo.
Đúng lúc này,
cánh cửa “cạch” một tiếng mở ra.
Lâm Vy giật mình, cô vội vã dùng mu bàn tay quẹt nhanh những vệt nước mắt
trên má rồi nhanh chóng nhắm mắt lại, giả vờ như mình vẫn còn đang ngủ.
Tiếng giày da nện xuống sàn đá đều đặn, mỗi tiếng "cộp... cộp..."
lại gần như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh căng cứng của Lâm Vy. Cô cảm
nhận được bóng đen cao lớn ấy đang dần bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của mình.
Gia Khiêm không vội vàng gọi cô dậy. Gã đứng đó, im lặng quan sát cô một
lúc lâu. Sau một lúc, tấm nệm bên cạnh từ từ lún xuống, hơi ấm từ cơ thể gã áp
sát vào lưng cô.
Bàn tay thon dài của Gia Khiêm dịu dàng gạt đi những sợi tóc rối bết trên
gò má xanh xao của Lâm Vy. Ngón tay gã lướt nhẹ qua vành tai cô, rồi dừng lại ở
khóe mắt vẫn còn hơi ẩm ướt. Một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt gã:
“Bé cưng à, dậy thôi.”
Lâm Vy biết mình không thể giả vờ thêm được nữa. Cô giả vờ chớp chớp đôi mắt
còn hơi sưng mọng, cố tình làm ra vẻ mơ màng, mơ hồ nhìn gã như thể vừa mới tỉnh
dậy sau một giấc ngủ dài.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY