Chương 4
Hoài
Nam không sợ hãi, y đẩy khay cháo về phía hắn thêm một chút, đôi mắt trong veo
không chút tạp niệm nhìn hắn:
“Cùng... cùng ăn đi. Một mình ăn... buồn lắm.
Ngươi cũng... đói mà, phải không?”
Nói rồi, y múc một muỗng cháo nhỏ đưa lên bên môi hắn, giống như một con
chim con vừa tìm được miếng mồi ngon, việc đầu tiên là muốn mang về tổ chia sẻ
với bạn đồng hành.
Tiêu Kế Yên nhìn biểu cảm thật thà đến mức ngốc nghếch ấy, lời mỉa mai đã
lên đến cổ bỗng chốc nghẹn lại, khiến hắn nhất thời không biết nên hất đổ khay
cháo hay nên đón lấy nó.
Cuối cùng, hắn đành cúi đầu, há miệng đón lấy miếng cháo mà Hoài Nam đưa tới.
Nhìn thấy hắn rốt cuộc cũng chịu ăn, gương mặt Hoài Nam lập tức rạng rỡ hẳn
lên, đôi mắt hạnh cong lại thành hình vầng trăng khuyết, nụ cười thuần khiết rạng
ngời như ánh ban mai.
Tiêu Kế Yên bỗng cảm thấy trái tim mình như bị một sợi tơ mềm mại thắt lại,
khiến hắn thấy ngột ngạt lạ thường. Hắn đột ngột đứng bật dậy, liếc nhìn kẻ vẫn
còn đang ngẩn ngơ ngồi dưới sàn, giọng nói đã khôi phục lại vẻ lãnh đạm vốn có:
“Muộn rồi, ngươi tự mình ăn
cho hết đi. Sáng mai ta sẽ lại đến.”
Nói đoạn, hắn không đợi Hoài Nam kịp đáp lời đã dứt khoát bước nhanh ra
phía cửa. Hoài Nam ngơ ngác
nhìn theo, không hiểu vì sao hắn lại hành xử kỳ lạ như vậy
...
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Kế Yên đến đúng như lời đã hứa, nhưng từ lúc bước
chân vào phòng, hắn chẳng thèm nói với y câu nào, trực tiếp chọn một góc xa nhất
rồi khoanh chân đả tọa.
Hoài Nam ngồi ở phía đối diện, hai tay ôm gối, đôi mắt hạnh dõi theo từng
nhịp thở của người kia. Y đã ngồi yên như thế được một nén nhang, ban đầu còn
thấy thú vị, nhưng sự im lặng kéo dài khiến y bắt đầu cảm thấy bồn chồn.
Y rón rén tiến lại gần.
Tiêu Kế Yên vẫn nhắm nghiền mắt, hàng mi dài hơi rung động nhưng không mở
ra. Hắn biết y đang tiến lại gần, nhưng hắn không muốn để ý đến y.
Thế mà Hoài Nam lại
càng lúc càng bạo dạn hơn, y thậm chí còn đưa
tay định chạm vào hàng mi dài của hắn..
Lúc này Tiêu Kế Yên không thể chịu đựng
thêm được nữa. Luồng khí tức trong cơ thể hắn vì sự xuất hiện của y mà rối
loạn. Hắn đột ngột mở mắt, đôi đồng tử sắc lạnh găm thẳng vào gương mặt đang kề
sát.
“Ngươi định làm gì?”
Hoài Nam bị tiếng quát khẽ làm giật mình, nhưng y không lùi lại. Y chớp chớp
mắt, thành thật đáp bằng giọng nhỏ xíu:
“Ta... ta thấy ngươi cứ nhắm mắt mãi. Ta tưởng ngươi... ngủ rồi.”
Tiêu Kế Yên cau mày, ánh mắt quét qua vẻ mặt ngây ngô của y, sự khó chịu
trong lòng không những không giảm mà còn tăng thêm. Hắn gằn giọng quát:
“Ta đang tu luyện, không phải ngủ. Ai cho phép ngươi lại gần như thế?”
Bị tiếng quát làm cho sợ hãi, Hoài Nam vội rụt đôi tay đang định chạm vào hắn
lại. Y cúi gằm mặt, hai ngón tay trỏ cứ xoắn xuýt lấy nhau đầy vẻ tội nghiệp,
dáng vẻ hệt như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì đó.
Thấy y cuối cùng cũng chịu yên tĩnh, Tiêu Kế Yên hít một hơi thật sâu, cố gắng
đè nén sự xao động trong lòng để một lần nữa nhập định.
Thế nhưng sự tĩnh lặng ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Một giọng nói lý
nhí mang theo chút âm mũi nghẹn ngào lại đột ngột vang lên phá vỡ bầu không
khí:
“Ngươi... ngươi chơi với ta một chút... có được không? Ta chán lắm...”
Tiêu Kế Yên không nhịn được mà hé mắt nhìn sang. Đập vào mắt hắn lúc này là
khuôn mặt đang bĩu môi đầy uất ức của Hoài Nam. Đôi mắt hạnh vốn trong veo giờ
đây phủ một tầng sương mỏng như thể chỉ cần chạm nhẹ là nước mắt sẽ lã chã tuôn
rơi.
Y lẩm bẩm kể lể, giọng điệu tủi thân vô cùng. Hóa ra từ hôm qua đến giờ,
Hoài Nam vẫn luôn bị giam trong căn phòng này. Y đã không ít lần muốn chạy ra
ngoài chơi, nhưng cứ hễ chạm tay đến cửa, một tấm màn vô hình kỳ lạ lại lập tức hiện lên, ngăn y ra bên ngoài. Mà trong căn phòng này, hắn chính là người
duy nhất y có thể nói chuyện.
Tiêu Kế Yên nhìn đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe của Hoài Nam, lồng ngực bỗng
dâng lên một cảm giác khó chịu.
Hắn khẽ thở ra một hơi, bàn tay đang đặt trên gối hơi siết lại rồi đột ngột
búng nhẹ vào không trung.
Một luồng linh lực màu xanh nhạt thoát ra từ đầu ngón tay hắn, chỉ trong chớp
mắt đã hóa hình thành một con hạc giấy nhỏ xíu. Con hạc vỗ cánh bay lượn một
vòng quanh phòng, rồi nhẹ nhàng đậu ngay trên chóp mũi của Hoài Nam.
Hoài Nam ngẩn người, tầng sương trong mắt còn chưa kịp tan đi đã bị sự kinh
ngạc lấp đầy.
“Chơi với nó đi, đừng có làm phiền ta nữa.”
Tiêu Kế Yên lạnh nhạt lên tiếng, trong lòng thầm mắng bản thân đúng là bị
điên rồi mới phí hoài linh lực để nặn ra cái thứ đồ chơi con nít này. Thế nhưng
khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên gương mặt thanh tú của y, khóe môi
hắn cũng vô thức khẽ cong lên.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY