Chương 4: H
Với An Diệp, thế giới trước
kia vốn dĩ rất đơn giản, tiền bạc luôn là thứ vạn năng có thể giải quyết tất cả.
Nhưng kẻ đang đứng trước mặt cậu lúc này dường như chẳng hề mảy may để tâm đến
những con số kia.
Thanh âm rè rè qua máy biến âm
lại vang lên, nghe như tiếng cười nhạo đầy khinh bỉ:
“Tiền sao? Thiếu gia, em nghĩ tôi
thiếu thốn đến mức cần những đồng bạc lẻ đó của em à?”
Hắn vừa dứt lời, bàn tay đang xoa nắn trước
ngực đột ngột dùng lực, móng tay sắc nhọn bấm mạnh vào nụ hồng nhỏ bé
khiến An Diệp đau đớn kêu lên một tiếng nghẹn ngào.
Kẻ lạ mặt thong thả cúi đầu, đầu lưỡi lạnh lẽo
tham lam liếm đi từng giọt lệ mặn chát đang lăn dài trên gò má An Diệp. Thanh
âm rè rè méo mó qua máy biến âm lại vang lên:
“Thứ tôi khao khát...chính là cơ thể em.”
Nói rồi, bàn tay vốn đang hành hạ nụ hồng
nhỏ bé đột ngột rút ra. Nhưng chưa kịp để An Diệp thở phào, nó đã mò xuống dưới, luồn qua cạp quần và chiếc quần
lót mỏng manh, rồi chuẩn xác nắm lấy vật nhỏ đang rũ rượi vì sợ hãi của
cậu vào lòng bàn tay.
“Ư… hức… không… đừng chạm vào chỗ đó… làm ơn…”
Sức lực toàn thân An Diệp như bị rút cạn, cả người cậu bủn rủn đến mức
không còn đứng vững, chỉ có thể phát ra những tiếng cầu xin nức nở.
Thế nhưng, kẻ lạ mặt dường như hoàn toàn điếc đặc trước những lời van nài đó. Bàn
tay to lớn của hắn bao trọn lấy vật nhỏ héo rũ của cậu, rồi bắt đầu tuốt lộng một
cách mạnh bạo, khiến làn da non nớt nhạy cảm của An Diệp nóng rát như bị lửa đốt.
“Ư… không… hức…”
Từng đợt khoái cảm lạ lẫm ập tới như một cơn sóng trào, khiến An Diệp không
kìm được mà bật ra những tiếng rên rỉ vụn vỡ. Dưới sự trêu chọc đầy ác ý, vật nhỏ vốn đang rũ rượi của cậu cũng dần ngẩng đầu, đỉnh chóp rỉ ra một chút dịch thể trong suốt.
Thấy An Diệp bắt đầu mất kiểm soát, kẻ lạ mặt lại càng hăng máu. Hắn tăng tốc,
đôi tay thô ráp miết mạnh lên chim nhỏ. Lớp da non nớt bị ma sát mạnh bạo đến mức
đỏ ửng, cảm giác nóng rát hòa cùng khoái cảm tê dại bắt đầu lấn át cả sự sợ hãi
ban đầu.
An Diệp cắn chặt môi để ngăn bản thân không phát ra những âm thanh nhục
nhã, nhưng kẻ kia dường như rất biết cách hành hạ người khác. Hắn đột ngột dừng
lại khi An Diệp đang ở ngay sát bên rìa của sự bùng nổ, ngón tay chặn ngay lỗ sáo,
ngăn không cho cậu được giải tỏa.
“Ư... không... đừng... cho tôi...
làm ơn...”
An Diệp nghẹn ngào thốt lên những lời đứt quãng. Gương mặt trắng nõn giờ
đây nhuốm đầy màu hồng của dục vọng, đôi mắt đẫm lệ nhìn kẻ che mặt đầy khẩn cầu.
Sự khó chịu khi bị chặn đứng ngay lúc cao trào khiến cậu hoàn toàn đánh mất đi
dáng vẻ kiêu ngạo thường ngày.
“Muốn tôi cho em? Vậy thì gọi chồng đi, bảo chồng
cho em được bắn.”
An Diệp nức nở lắc đầu. Dù cho đầu óc lúc này đã sớm mụ mị, nhưng cái tôi
cuối cùng vẫn gào thét không cho phép cậu gọi kẻ đang hành hạ mình là chồng.
Nhưng tên kia lại cực kỳ kiên nhẫn, hắn không hề hối thúc, chỉ dùng ngón
tay cái miết mạnh một vòng quanh phần quy đầu đang sưng to.
“Ư... hức...”
An Diệp nức nở, cơ thể cậu run rẩy dữ dội. Khoái cảm bị dồn nén đến mức cực
hạn khiến bụng dưới của cậu đau thắt lại, cảm giác căng tức nơi chim nhỏ như muốn
nổ tung, nhưng lại không có cách nào giải tỏa. Sự khó chịu ấy len lỏi vào từng
tế bào, gặm nhấm chút lý trí cuối cùng của cậu.
Hắn
lại tiếp tục miết thêm vòng nữa, lần này còn dùng lực mạnh hơn, như muốn nghiền
nát sự phản kháng của cậu. Tiếng cười khàn đặc qua máy biến âm vang lên sát bên
tai:
“Nhìn
xem, nó sưng đỏ lên cả rồi này. Gọi một tiếng 'chồng' khó đến vậy sao, thiếu
gia?”
Rồi hắn bỗng nhiên dịu giọng, mang theo vài
phần dụ dỗ như đang dỗ dành một đứa trẻ:
"Ngoan, gọi đi. Gọi
một tiếng 'chồng', tôi sẽ cho em được sướng, được không?”
Sự dày vò sống không bằng
chết này rốt cuộc đã vắt kiệt chút kiên cường cuối cùng của An Diệp. Đầu óc cậu
mụ mị đi, trống rỗng đến mức chẳng còn phân biệt nổi đúng sai gì nữa, chỉ còn
lại bản năng gào thét đòi được giải thoát khỏi cái cảm giác bị treo lơ lửng đầy
khó chịu này.
"Chồng... hức...
chồng ơi..."
An Diệp bật khóc thành tiếng, giọng nói vốn
thanh cao nay trở nên dâm mị.
"Nói tiếp đi. Bảo chồng cho em bắn."
Kẻ lạ mặt thích thú thúc giục, ngón tay chặn lỗ sáo hơi nới lỏng một chút như
để mồi chài.
"Chồng... chồng ơi...
cho em... cho An Diệp được bắn... làm ơn... cho em bắn ra..."
Kẻ lạ mặt nghe xong mới
chịu buông ngón tay đang chặn đứng lỗ sáo ra.
"A... AAA!"
An Diệp ngửa cổ ra sau, mười đầu ngón chân co quắp lại vì khoái cảm quá độ. Không còn vật cản, tinh dịch trắng đục như lò xo bị dồn nén bỗng chốc phun trào mãnh liệt.
Khoảnh khắc cao trào kéo dài khiến đầu óc An
Diệp hoàn toàn trắng xóa. Cậu thở hổn hển, cả người mềm nhũn như một vũng nước, nếu không phải có hắn đỡ cậu thì có lẽ cậu đã sớm ngã xuống đất từ lâu.
Kẻ lạ mặt nhìn kiệt tác
trước mắt, bàn tay dính đầy dịch thể trắng đục dứt khoát kéo chiếc quần của cậu
xuống tận đầu gối.
Nhìn làn da trắng ngần
phơi bày trước mắt, hắn cười khẩy:
"Chồng khiến em sướng
rồi... giờ đến lượt phía sau hầu hạ chồng, có đúng không?"
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY