Chương 3
Căn phòng giờ đây chỉ còn lại
hai người, sự im lặng bao trùm khiến Hoài Nam cảm thấy có chút không tự nhiên.
Y nhìn thiếu niên vẫn đang quỳ bất động dưới sàn, ngập ngừng mãi mới dám cất lời:
“Cái đó... ngươi mau đứng lên đi... quỳ mãi sẽ đau chân lắm.”
Tiêu Kế Yên không đáp lời ngay, hắn liếc mắt nhìn y đầy chán ghét. Thế
nhưng có lẽ vì vẫn còn kiêng dè lời dặn dò của sư tôn trước khi đi, hắn chậm chạp
đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên vạt áo.
Lúc này ở khoảng cách gần, Hoài Nam mới nhìn rõ dấu tay đỏ hằn trên gò má
trắng trẻo của hắn.
“Đau lắm phải không?” – Hoài Nam khẽ thốt lên. Y vội vàng lóng ngóng với
tay lấy cái hòm thuốc gỗ mà lão giả vừa để lại trên bàn, rồi chìa về phía Tiêu
Kế Yên.
Thấy thiếu niên kia vẫn đứng im không nhúc nhích, Hoài Nam bối rối gãi đầu,
đôi mắt hạnh trong veo nhìn vào đống chai lọ lỉnh kỉnh bên trong hòm thuốc rồi
lại nhìn hắn, thật thà thú nhận:
“Ngươi... ngươi tự cầm lấy mà dùng đi. Ta... ta không biết cái lọ nào mới
là thuốc chữa thương cả.”
Nhìn hòm thuốc đang chìa ra trước mặt cùng vẻ mặt ngây ngô đến nực cười của
Hoài Nam, Tiêu Kế Yên bỗng trầm mặc. Chẳng nhẽ tên này ngốc thật rồi đấy à?
Tiêu Kế Yên hờ hững liếc nhìn hòm thuốc rồi lạnh lùng khước từ.
“Không cần.”
Cho dù hiện tại y có ngốc thật hay chỉ là một màn kịch, thì hết thảy đều là
những gì y đáng phải chịu.
Nói đoạn, hắn chẳng thèm để ý đến gương mặt đang ngẩn ra vì bối rối của
Hoài Nam, lặng lẽ đi về phía góc tẩm điện xa nhất, ngồi xếp bằng đả tọa. Hắn nhắm
nghiền mắt, hơi thở nhanh chóng trở nên trầm ổn, hoàn toàn cô lập bản thân vào
một không gian riêng, coi sự tồn tại của y như không khí.
Hoài Nam ôm hòm thuốc, lủi thủi đặt nó lại lên bàn. Y nhìn bóng lưng lạnh lẽo
của Tiêu Kế Yên một hồi lâu, đôi môi nhỏ khẽ bĩu ra một chút, nhưng tâm trí vốn
dĩ đơn thuần như tờ giấy trắng của y chẳng thể buồn được quá lâu.
Thấy đối phương đang bận, Hoài Nam cũng ngoan ngoãn không tới quấy rầy. Y
leo lên giường, thơ thẩn lấy mấy sợi tua rua trên gối ra tết qua tết lại, miệng
khẽ lẩm bẩm mấy từ không rõ nghĩa. Thế nhưng, cơ thể vốn vừa trải qua kinh hãi,
sức lực của y sớm đã cạn kiệt. Chỉ chơi được một lúc, đôi mắt hạnh của y đã bắt
đầu díp lại, đầu nhỏ gục xuống gối, hơi thở dần trở nên đều đặn.
Lúc
này, Tiêu Kế Yên mới chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử sâu thẳm của hắn nhìn vào bóng dáng
nhỏ bé đang ngủ say sưa trên giường, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác phức
tạp khó tả. Hắn hừ lạnh một tiếng trong mũi, rồi lại nhắm mắt tiếp tục đả tọa.
...
Mãi đến khi trời tờ mờ tối,
Hoài Nam mới tỉnh. Y mệt mỏi ngồi dậy, chợt thấy trên chiếc bàn gỗ gần giường
đã xuất hiện một khay thức ăn từ lúc nào. Những làn khói trắng vẫn còn bốc lên
nghi ngút, mang theo hương thơm lan tỏa trong không khí, vô tình kích thích cái
bụng rỗng của y khẽ reo lên một tiếng phản kháng nhỏ.
Cách đó không xa, Tiêu Kế
Yên vẫn nhắm mắt ngồi bất động như một pho tượng đá.
Hoài Nam bước xuống
giường, rón rén tiến về phía góc phòng, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Kế Yên. Y cứ
thế chống cằm, đôi mắt hạnh tròn xoe đầy tò mò bắt đầu quan sát từng đường nét
trên gương mặt đối phương, từ sống mũi cao thẳng đến đôi môi mím chặt đầy vẻ
nghiêm nghị.
Dù chẳng còn nhớ
gì, nhưng y vẫn biết muốn ăn thì phải xin
phép, nên dù có thèm đến mức nuốt nước bọt ừng
ực, y vẫn ngoan ngoãn kiên nhẫn chờ đợi Tiêu Kế Yên tỉnh lại.
Đúng lúc này, hàng mi dài của
Tiêu Kế Yên khẽ động rồi từ từ mở ra. Đập vào mắt hắn là gương mặt của Hoài Nam
đang kề sát, đôi mắt trong veo ấy phản chiếu bóng hình hắn rõ mồn một, hệt như
một mặt hồ lặng sóng chẳng chút tạp niệm.
Tiêu Kế Yên hơi chau mày,
giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Ngươi ngồi đây làm gì?”
Hoài Nam bị tiếng nói bất
ngờ làm cho giật mình, y rụt cổ lại, nhỏ giọng đáp:
“Ta... ta
đợi ngươi tỉnh.”
Ánh mắt Tiêu Kế Yên lướt
qua khay thức ăn đã dần nguội lạnh trên bàn, lại nhìn sang bộ dạng khúm núm của
kẻ trước mặt, khó chịu hỏi:
“Đói thì cứ
ăn, nhìn ta có thể no sao?”
Hoài Nam lắc đầu thật thà,
đôi môi hơi mím lại:
“Không... không no. Nhưng... nhưng không
phải đồ của ta... ta không dám ăn.”
Tiêu Kế Yên im lặng, hắn
khẽ hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, giọng nói dù vẫn nhàn nhạt nhưng
đã bớt đi vài phần sắc bén:
“Đó là đồ của ngươi, ngươi có thể ăn rồi.”
Hoài Nam nghe vậy, đôi mắt
bỗng chốc sáng rực lên như những vì sao đêm. Y vui vẻ chạy về phía chiếc bàn
tròn. Nhưng khi vừa định ăn, Hoài Nam bỗng khựng lại. Y nhìn bát cháo trắng
thơm lừng, rồi lại quay đầu nhìn bóng dáng đơn độc của Tiêu Kế Yên vẫn đang
ngồi lặng lẽ nơi góc phòng tối tăm.
Y mím môi, đôi tay gầy yếu
cẩn thận bưng khay thức ăn lên, rồi dè dặt quay trở lại chỗ Tiêu Kế Yên.
Tiêu Kế Yên nhíu mày, đôi
mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khay thức ăn đang chắn ngang trước mặt mình,
rồi lại ngước lên nhìn Hoài Nam, giọng nói đã mang theo vài phần mất kiên nhẫn:
“Ngươi lại
muốn làm trò gì nữa đây?”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY