Chương 2

 

Lâm Vy không ngừng lắc đầu, hoảng loạn cầu xin.

“Không, chồng ơi, em không dám nữa, em thật sự không dám nữa đâu mà.”

Thực ra Lâm Vy thừa biết dù cô có cầu xin đến khản cổ thì bọn họ cũng chẳng bao giờ mủi lòng. Thế nhưng trong hoàn cảnh này, ngoài việc hạ mình van nài, cô cũng chẳng biết làm gì khác để xoa dịu cơn thịnh nộ của bọn họ, chỉ hy vọng những lời này có thể làm dịu đi phần nào cơn tức giận của họ, dẫu chỉ là một chút cũng được.

Gia Bách hừ lạnh một tiếng. Hắn không nói thêm lời nào, cánh tay rắn chắc đột ngột siết lấy eo Lâm Vy, thô bạo vác cô lên vai như vác một món đồ rồi sải bước đi thẳng về phía biện thự mặc cho những tiếng van nài của cô.

Khi về đến nơi, thay vì đi lên cầu thang để về phòng ngủ chính, Gia Bách lại rẽ vào hướng hành lang tối tăm dẫn xuống tầng hầm ngầm dưới biệt thự.

Lâm Vy biết rõ thứ gì đang chờ đợi mình ở cuối hành lang tối tăm kia. Đó là nơi bọn họ từng dùng để dạy dỗ cô khi cô mới về đây, cũng là nơi mà cô sợ hãi nhất trong căn biệt thự này.

Cô bắt đầu giãy dụa kịch liệt, hai tay nhỏ xinh không ngừng đấm vào tấm lưng rắn chắc của Gia Bách, chân thì đạp loạn xạ với hy vọng mong manh rằng hắn sẽ buông mình ra.

"Buông em ra! Gia Bách, em xin anh... đừng đưa em xuống đó! Buông ra!"

Thế nhưng trước sự phản kháng kịch liệt của cô, Gia Bách vẫn như một pho tượng đá không hề mảy may lay động. Cánh tay hắn càng siết chặt hơn, như muốn bóp nát vòng eo mảnh mai của Lâm Vy. Hắn hừ một tiếng đầy khinh bỉ, bàn tay to giáng một cú tát mạnh vào mông cô để cảnh cáo:

“Ngoan ngoãn chút đi.”

Cánh cửa sắt nặng nề bị hắn đá văng ra. Một luồng khí ẩm thấp, lạnh lẽo lập tức ập tới bao trùm lấy cả hai.

Lúc này Gia Khiêm cũng thong thả bước vào. Gã đưa mắt nhìn lướt qua căn phòng tối tăm một lượt rồi khẽ thở dài, vẻ mặt lộ rõ sự không hài lòng.  

“Bắt đầu từ cái gì đây nhỉ? Nhiều món quá, thật khiến người ta phải phân vân.”

Lâm Vy nghe thấy vậy thì càng sợ hãi hơn, cô chỉ biết nhìn gã bằng đôi mắt van nài, cả người run rẩy không ngừng.

Ánh mắt Gia Khiêm dừng lại trên cơ thể đang co rúm của cô, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, khóe môi gã khẽ nhếch lên một nụ cười rạng rỡ, rồi bước nhanh về phía góc tối của căn phòng, lôi ra một con ngựa gỗ màu nâu sẫm. Con ngựa gỗ này được thiết kế vô cùng kỳ quái, phần lưng không hề bằng phẳng mà lại có một thanh gỗ cao, bề mặt bóng loáng đến mức có thể soi gương được, rõ ràng là đã được lau chùi rất nhiều lần.

Gia Khiêm âu yếm vỗ nhẹ lên thân ngựa, rồi quay sang nhìn Lâm Vy bằng ánh mắt đầy ẩn ý:

“Suýt chút nữa thì anh quên mất món đồ này. Hôm nay chúng ta dùng nó có được không?”

Gã rất thích món đồ này nhưng Lâm Vy thì lại rất phản cảm với nó nên bọn họ rất ít có cơ hội dùng đến. Nhưng gã vẫn kiên nhẫn lau chùi nó mỗi ngày, nghĩ có ngày nào sẽ cần dùng đến.

Và ngày đó cuối cùng cũng đến.

Nhìn thấy vật đó, đồng tử Lâm Vy co rụt lại, mặt lập tức cắt không còn một giọt máu. Cô điên cuồng lắc đầu, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:

"Em xin anh... Chồng ơi, em cầu xin anh... Đừng mà, đừng bắt em ngồi lên đó. Em sợ lắm, em sẽ ngoan, từ nay em hứa sẽ nghe lời mà..."

Thế nhưng Gia Bách lại hoàn toàn không để tâm đến lời van xin của cô, đôi mắt hắn lạnh lùng không một chút gợn sóng, bước chân vững chãi tiến thẳng về phía con ngựa gỗ đang chờ sẵn giữa phòng.

Gia Khiêm đứng bên cạnh nhìn cảnh đó với vẻ đắc ý, bàn tay gã nhẹ nhàng vuốt ve phần thanh gỗ nhô cao trên lưng ngựa như thể đang kiểm tra độ trơn nhẵn của nó rồi mỉm cười đầy ẩn ý:

"Đừng khóc, bé cưng. Càng khóc sẽ càng mất sức đấy. Em nên để dành hơi sức mà tận hưởng món quà này thì hơn."

Gia Bách không chút mủi lòng tách, hắn cưỡng ép tách hai chân của Lâm Vy sang hai bên. Vì khi ở nhà cô vốn không được phép mặc nội y, nên lúc này lúc này Gia Bách hoàn toàn không cần tốn thời gian cởi quần lót cho cô. Hắn căn sao cho môi lồn nhắm thẳng vào thanh gỗ nhô cao trên thân ngựa, rồi từng chút một tàn nhẫn ép cô ngồi xuống.

“Đừng... Gia Bách... em xin anh... đau lắm...” – Lâm Vy nức nở, hai tay hoảng loạn bám chặt lấy cánh tay rắn chắc của hắn như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất, dù chính hắn là người đang dìm cô xuống vực thẳm.

Thanh gỗ lạnh lẽo tàn nhẫn tách hai mép thịt múp rụp ra, từ từ chôn sâu vào trong. Cả người Lâm Vy không nhịn được mà run rẩy, cô cố sức rướn người lên để né tránh, nhưng Gia Bách lại không một chút nương tay mà dứt khoát ấn mạnh hông cô xuống.

"Á... không... đau... Gia Bách... dừng lại đi..."

Tiếng thét xé lòng của Lâm Vy vang vọng khắp tầng hầm lạnh lẽo. Cảm giác căng chướng tột cùng khiến đôi chân thon dài của cô không tự chủ được mà co giật. Lồn dâm vì không có chút chuẩn bị nào nên hơi khô, nhưng nó rất nhanh đã phun nước dâm, thấm ướt thân ngựa bóng loáng, giúp thanh gỗ ra vào dễ dàng hơn.

  [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-3_29.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!