Chương 20
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]
"A... hức... bỏ
ra..." – Hoài Nam bật ra một tiếng kêu nghẹn ngào, vừa
là sợ hãi, vừa là khoái cảm không thể kìm nén.
Y điên cuồng vặn vẹo cơ thể,
hai bàn tay nhỏ nhắn vô vọng đẩy vào bờ vai vững chãi như vách đá của gã, đôi
chân run rẩy không ngừng cựa quậy hòng thoát khỏi gọng kìm đang siết chặt. Thế nhưng sự phản kháng của y
chỉ càng làm bùng lên thú tính của kẻ đối diện.
Lục Tinh Hà hừ lạnh một tiếng,
cánh tay gân guốc siết chặt lấy eo Hoài Nam, khóa cứng y trong lòng. Bàn tay luồn trong quần y lại càng thêm lộng
hành, lòng bàn tay thô ráp điên cuồng tuốt lộng vật nhỏ của Hoài Nam.
"Sư huynh muốn trốn đi đâu?" – Lục Tinh Hà gầm nhẹ bên tai
y, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng.
Mỗi lần ngón tay gã miết qua
đỉnh đầu nhạy cảm, Hoài Nam lại giật bắn người, cổ họng phát ra những tiếng rên
rỉ dâm đãng đầy nhục nhã. Những ngón tay dài của gã không ngừng xoa nắn, khiến
y sướng đến mức da đầu tê dại, đôi chân nhũn ra không còn chút sức lực. Dù miệng
không ngừng cầu xin, nhưng cơ thể Hoài Nam lại phản bội chủ nhân, y vô thức ưỡn
người về phía bàn tay của gã, nóng lòng đón
nhận những cái vuốt ve của gã.
Két...
Đúng lúc này, cánh cửa phòng mở
ra, Tiêu Kế Yên thong thả bước vào. Ánh mắt hắn ngay lập tức đập vào khung cảnh dâm mị trên giường. Hắn khẽ thở dài một
tiếng, vẻ mặt đầy sự quan tâm giả tạo:
"Sư huynh còn chưa khỏe
hẳn, sao đệ lại chơi y rồi?"
Thế nhưng, trái ngược với lời
nói có vẻ thanh cao đó, đôi tay hắn đã bắt đầu tháo thắt lưng, từng lớp y phục
trút xuống sàn nhà. Hoài Nam nhìn thấy Tiêu Kế Yên bước tới, y vừa khóc vừa lắc
đầu:
"Không... Tiêu Kế
Yên... làm ơn... đừng... hức..."
Tiêu Kế Yên không mảy may
lay động trước những giọt nước mắt ấy. Hắn tiến lại gần, bàn tay thon dài mang
theo hơi lạnh của sương đêm mơn trớn trên gò má đỏ bừng vì dục vọng của Hoài
Nam.
"Sư huynh, miệng nói đừng
nhưng chỗ này của huynh lại chẳng thành thực chút nào." Hắn cười khẽ, ánh
mắt tối sầm lại khi nhìn xuống vật nhỏ đang run rẩy trong tay Lục Tinh Hà.
Lục Tinh Hà khẽ cười một tiếng trầm đục, âm thanh
ấy vang lên bên tai khiến Hoài Nam rùng mình, da gà nổi khắp toàn thân. Gã
không để y kịp phản ứng, cánh tay gân guốc luồn xuống dưới kheo chân, dứt khoát bế bổng y lên.
Trong tư thế nhục nhã ấy, hai
chân Hoài Nam bị gã dùng sức banh rộng ra sang hai bên, phô bày toàn bộ vùng tư
mật vốn luôn được che đậy kỹ lưỡng ngay trước mắt Tiêu Kế Yên. Lỗ nhỏ hồng hào
vì bị kích thích quá độ mà trở nên đỏ lựng, ướt át, không ngừng mấp máy co rút
như một cái miệng nhỏ đang khát khao được lấp đầy. Từng thớ thịt mềm mại bên
trong cứ thế phập phồng, phun ra nuốt vào những dòng dịch thủy dâm đãng, lấp
lánh dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng.
“Xem kìa, nơi này
của sư huynh dường như đang rất khát khao được ăn thứ gì đó rồi” – Lục Tinh Hà cất giọng trêu
chọc.
Hoài Nam xấu hổ đến mức muốn
ngất đi, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu. Y chỉ biết vô vọng lấy
tay cố che lại, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn:
"Không... đừng nhìn... hức... làm
ơn..."
Tiêu Kế Yên tiến lại gần,
ánh mắt hắn tối sầm lại khi nhìn vào nơi đang run rẩy kia. Hắn vươn ngón tay
lạnh lẽo của mình chạm nhẹ vào cánh hoa đang khép mở, cảm nhận được sự ấm nóng
và co thắt mãnh liệt của nó. Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, giọng nói mang theo sự
tán thưởng đầy bệnh hoạn:
“Để sư huynh
phải chịu khổ thế này, thật là lỗi của chúng đệ. Để đệ thỏa mãn huynh nhé.”
Nói đoạn, hắn không chờ
đợi thêm nữa, bàn tay to lớn nắm lấy gậy thịt cứng như thép của mình, chầm chậm
nong rộng lỗ lồn đang không ngừng co rút của Hoài Nam.
Quy đầu to lớn của Tiêu Kế Yên vừa chạm vào cửa động đã khiến Hoài Nam run
bắn lên như bị điện giật. Lồn vốn đã nhạy cảm, nay lại bị vật cứng rắn kia chà
xát liền không tự chủ được mà rỉ nước.
"A... không... Tiêu Kế Yên, đừng mà... bỏ ra... hức..." – Hoài Nam
nức nở, eo y cong lên, cố gắng lùi lại phía sau để né tránh, nhưng lưng lại đập
ngay vào lồng ngực cứng ngắc của Lục Tinh Hà.
Lục Tinh Hà hừ lạnh, hai bàn tay gân guốc giữ chặt lấy đùi y, ép hai chân y
mở rộng đến mức tối đa. Gã cúi xuống, liếm láp vành tai đang đỏ rực của Hoài
Nam, giọng nói khàn đặc:
"Sư huynh ngoan, thả lỏng ra nào..."
Tiêu Kế Yên nhìn xuống nơi giao hợp, thấy lồn nhỏ của sư huynh vì quá chật
hẹp mà bị kéo căng đến mức gần như trong suốt, từng thớ thịt đỏ hồng run rẩy
bám chặt lấy gậy thịt của mình. Hắn thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn, đột ngột dồn
lực ở hông, mạnh mẽ thúc một cái thật sâu.
"Aaaa...!!!"
Hoài Nam thét lên một tiếng
chói tai, cổ họng y nghẹn lại, đôi mắt trợn trừng vì cơn đau xé rách đại não. Cặc của hắn như một thanh sắt nung đỏ, đâm xuyên qua từng
tầng lớp thịt mềm, lút tận gốc vào sâu trong khoang bụng y.
Sự xâm nhập thô bạo khiến lỗ nhỏ không kịp thích nghi, nước dâm từ sâu bên trong bị ép phải trào ra ngoài, tưới ướt đẫm cả thân cặc và hai quả dái tròn trịa của Tiêu Kế Yên.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY