Chương 20: H
Trong căn phòng rộng lớn
tĩnh mịch, An Diệp đang nằm
trên giường, chăn phủ hờ ngang eo, mí mắt cậu không ngừng rung động, đôi
môi sưng đỏ khẽ hé mở, phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, yếu ớt đến
đáng thương.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Khuất Lâm bước vào. Hắn tháo cà vạt vứt
sang một bên rồi ngồi xuống cạnh giường, giọng dịu dàng đến rợn người:
“Bé cưng của tớ hôm nay ở
nhà có ngoan không?”
Rồi chẳng đợi An Diệp kịp phản ứng,
hắn đã thẳng tay kéo phăng tấm
chăn mỏng khỏi người cậu. Dưới ánh sáng đèn ngủ mờ ảo, cơ thể trắng sứ của An Diệp
hiện ra chi chít những dấu vết hoan ái xanh tím, xen lẫn những dấu răng đỏ thẫm
trải dài từ hõm cổ xuống tận đùi trong. Điều đáng sợ nhất là nơi tư mật của cậu
vẫn đang bị một cây gậy mát xa thô kệch lấp đầy. Nó không ngừng chấn động mạnh
bên trong khiến bắp đùi An Diệp không kìm được mà run rẩy kịch liệt, gương mặt
cậu đỏ bừng, mướt mồ hôi vì bị kích thích quá mức suốt thời gian dài.
Khuất Lâm thấy vậy thì mỉm cười hài lòng, hắn nhẹ nhàng nhấc bổng thân hình
mềm nhũn như một vũng nước của An Diệp lên, đặt cậu ngồi gọn trên đùi mình. Một
tay hắn ôm chặt eo cậu, tay kia thì nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc bết dính mồ hôi
trên trán An Diệp, rồi đặt những nụ hôn vụn vặt đầy vẻ cưng nựng lên đôi môi đã
sưng đỏ.
“Sao thế? Chồng hỏi mà
không trả lời à? Hôm nay em có
ngoan không?”
An Diệp lờ đờ ngước đôi
mắt ngập nước nhìn hắn, hơi thở dồn dập đứt quãng theo từng nhịp rung điên cuồng của món đồ bên
trong. Cậu chẳng
còn một chút ý chí phản kháng nào nữa, chỉ biết ngoan ngoãn tựa đầu vào vai
hắn, giọng nói run rẩy:
“Có... hức... ngoan... ngoan ạ...”
Ba năm rồi.
Ba năm kể từ cái ngày An Diệp gật đầu đồng ý
đánh đổi bản thân để cứu lấy gia đình, cuộc đời của một thiếu gia kiêu ngạo đã hoàn
toàn chấm dứt. Căn phòng sang trọng này
chính là cái lồng sắt giam cầm cậu suốt một ngàn ngày qua.
An Diệp không nhớ nổi mình
đã bao nhiêu lần thử bỏ trốn. Lần đầu tiên, cậu chạy đến cổng thì bị bảo vệ tóm
lại. Lần thứ hai, cậu nhảy qua cửa sổ tầng hai đến mức trật cả chân, nhưng mới
lết ra đến đường lớn đã thấy xe của Khuất Lâm đợi sẵn ở đó.
Mỗi lần bị bắt về, sự
trừng phạt của Khuất Lâm lại càng tàn khốc và bệnh hoạn hơn trước. Có
những đợt An Diệp bị hắn nhốt biệt lập trong hầm tối cả tuần trời, tay chân bị
xích chặt vào thành giường, trong cơ thể lúc nào cũng bị nhét những món đồ chơi
tình dục lạnh lẽo. Khuất Lâm không đánh đập cậu, hắn chọn cách bẻ gãy ý chí của
cậu, biến cậu từ một con chim ưng sải cánh thành một chú chim nhỏ bị cắt cụt
lông, chỉ biết run rẩy ngoan ngoãn nghe lời chủ nhân.
Trong ba năm qua, tập đoàn
nhà cậu dưới sự hỗ trợ của Khuất Lâm quả thực đã khôi phục lại thời hoàng kim,
thậm chí còn phất lên như diều gặp gió. Thế nhưng sự hưng thịnh ấy thực chất
chỉ là một lớp vỏ bọc phù hoa rực rỡ, che đậy bản chất mục rỗng bên trong.
Khuất Lâm đã sớm thâu tóm phần lớn cổ phiếu, biến bố cậu thành một vị chủ tịch
bù nhìn không hơn không kém.
Vì thế ông Đỗ dù có biết
rõ tình cảnh của con trai mình nhưng ông cũng chẳng thể làm gì để cứu cậu ra
khỏi hang cọp. Mỗi lần cha con hiếm hoi gặp mặt, nhìn thấy những vết tích nhục
nhã lấp ló sau cổ áo cao của An Diệp, ông chỉ biết nghẹn ngào quay đi, ngậm bồ
hòn làm ngọt để giữ lại cái danh hão và đống tài sản của bản thân.
Về phần An Diệp, cậu giờ
đây chẳng khác nào một nhành hoa tàn bị giam cầm trong lồng kính, xinh đẹp
nhưng đã sớm chết từ bên trong. Nỗi sợ hãi đối với Khuất Lâm đã ngấm sâu vào trong
xương tủy, trở thành một phản xạ bản năng. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân
hắn thôi, cơ thể cậu đã tự động run rẩy. Cậu không còn muốn phản kháng, cũng
chẳng còn sức để phản kháng nữa rồi.
Khuất Lâm bất ngờ bế cậu
lên đi ra phía ban công, cơ thể An Diệp khẽ co rúm lại theo bản năng, cây gậy
mát xa vẫn điên cuồng rung động bên trong khiến chân cậu bủn rủn, chẳng còn tí
sức lực nào để mà giãy giụa.
“Tớ không muốn ra đó
đâu... làm ơn... người ta sẽ nhìn thấy mất...” An Diệp nức nở, mặt vùi vào vai
hắn.
Thế nhưng Khuất Lâm chẳng hề để
tâm lời cậu nói, hắn ôm cậu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu, bàn tay vuốt ve
vòng cổ bằng da tinh xảo mà cậu đang đeo.
Cách đó không xa, dưới sân
biệt thự, An Diệp nhìn thấy bóng dáng bố mình vừa bước ra khỏi cửa sau một cuộc
thương thảo cổ phiếu với Khuất Lâm. Ông cụ cúi đầu, vội vàng chui vào chiếc xe
sang trọng rồi phóng đi mất hút, chẳng một lần ngước nhìn lên cửa sổ nơi con
trai mình đang đứng.
An Diệp nhìn theo làn khói
xám của chiếc xe, đôi mắt đờ đẫn không một chút gợn sóng. Cậu không còn khóc,
cũng chẳng còn muốn cầu cứu nữa. Thế giới ngoài kia rộng lớn thật đấy, nhưng nó
đã chẳng còn chỗ cho cậu từ lâu rồi.
Khuất Lâm khẽ hôn lên vành
tai cậu, thì thầm bằng chất giọng trầm ấm quen thuộc:
“Không muốn ra ngắm cảnh
sao?”
An Diệp khẽ run lên, rồi hơi
nghiêng đầu, cọ nhẹ vào lòng bàn tay hắn như một chú mèo nhỏ đã bị thuần hóa
hoàn toàn:
“Không... không muốn.”
Khuất Lâm hài lòng mỉm
cười. Hắn bế cậu vào trong, cánh cửa ban công khép lại, chính thức cắt đứt sợi
dây liên kết cuối cùng giữa An Diệp và thế giới tự do bên ngoài.
Từ nay về sau, bầu trời
của cậu chỉ còn lại duy nhất một màu, và thế giới của cậu chỉ còn lại duy nhất
một người mang tên Khuất Lâm.
END
.....
Nếu mọi người yêu thích bộ truyện này thì hãy cho mình xin một vài vote ở Wattpad để ủng hộ tinh thần nhé. Khi truyện cán mốc 500 vote, mình sẽ đăng ngay ngoại truyện như một món quà cảm ơn dành cho tất cả các bạn. Yêu mọi người rất nhiều :3333
Link Wattpad đây nha: https://www.wattpad.com/story/409779488-%C4%91m-caoh-ph%C3%A1o-h%C3%B4i-ch%E1%BA%A1y-kh%C3%B4ng-tho%C3%A1t
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY