Chương 19
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]
Hoài Nam nhìn khuôn mặt tươi cười của Lục
Tinh Hà, trong lòng dâng lên một cảm giác ghê tởm tột độ, đôi tay của y không tự chủ được mà
run lên bần bật.
Cố nén sự căm ghét, Hoài Nam cúi đầu,
lí nhí đáp lại:
“Vừa nãy... ta mơ thấy một con quái vật
to lắm, nó cứ đuổi theo ta mãi không buông.”
Hoài Nam cứ ngỡ mình diễn rất đạt,
nhưng y không hề hay biết rằng cái tay đang run rẩy
siết chặt mép chăn và ánh mắt căm hận đã hoàn toàn bán đứng y. Lục Tinh Hà chỉ cần nhìn qua biểu cảm của
y, gã đã biết rõ bé cưng của hắn chắc chắn đã nhớ lại tất cả.
Nhưng gã không hề có ý định vạch trần sự dối trá ấy
ngay lập tức. Gã mỉm cười
nhìn y rồi ngồi xuống mép giường:
“Vậy sao? Con
quái vật đó trông như thế nào mà lại khiến sư huynh sợ đến mức này?”
Hoài Nam
không dám đáp lời, chỉ biết cúi gằm
mặt để né tránh ánh nhìn của đối phương, cả người không nhịn được mà run
rẩy dữ dội.
Lục Tinh Hà
nhìn dáng vẻ sợ hãi đó, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười độc ác, gã
không hỏi thêm nữa, vì gã biết rõ kẻ mà y đang sợ hãi nhất lúc này chính là
mình.
Lục Tinh Hà cầm
lấy chiếc thìa nhỏ, múc một thìa thuốc rồi đưa lên miệng thổi nhẹ, sau đó mới
đưa đến bên môi y:
“Ngoan, đến
giờ uống thuốc rồi.”
Dưới áp lực từ nụ cười dịu dàng đến rợn gáy của Lục
Tinh Hà, Hoài Nam chỉ còn cách nén lại sự ghê tởm đang cuộn trào nơi cổ họng,
nhắm mắt uống cạn thìa thuốc.
Thuốc đắng ngắt, nhưng y vẫn không dám nhổ ra.
Ngay khi bát thuốc vừa cạn, Hoài Nam lập tức rụt người
vào sâu trong chăn, nhắm tịt mắt làm ra vẻ mệt mỏi rã rời:
“Ta đau đầu quá muốn... muốn ngủ một
lát.”
Ý tứ đuổi khách đã rõ mồn một. Y chỉ muốn gã nhanh chóng
biến khuất mắt mình.
Nhưng Lục Tinh Hà hiển nhiên không có ý định phối
hợp.
Gã thong thả đặt chiếc bát rỗng xuống mặt bàn. Thay
vì đứng dậy bước ra ngoài đóng cửa lại như y mong muốn, gã lại thản nhiên cởi
giày, trực tiếp trèo luôn lên giường.
Hoài Nam còn chưa kịp tiêu hóa xem chuyện gì đang
xảy ra, một vòng tay rắn chắc đã luồn qua eo, kéo y vào một lồng ngực rộng lớn.
Lục Tinh Hà ôm trọn lấy y từ phía sau, cằm ngang nhiên tì lên hõm vai y, siết
chặt vòng tay lại.
“Ừ, vậy thì ngủ thôi.” – Gã rủ rỉ
bên tai y, thanh âm trầm thấp và dịu dàng đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Toàn thân Hoài Nam lập tức cứng đờ như một khúc
gỗ, hoàn toàn không dám cựa quậy. Y đành cắn chặt răng, tiếp tục nhắm mắt, cố
gắng hít thở thật khẽ giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, mồm thì bảo ngủ, tay của Lục Tinh Hà lại hoàn
toàn không có ý định để y yên.
Bàn tay đang đặt ngang eo Hoài Nam bắt đầu rục rịch. Ban
đầu chỉ là vuốt ve bên ngoài, sau đó lại thản nhiên luồn hẳn vào bên trong lớp
trung y mỏng manh, chậm rãi sờ soạng khắp người y.
Hoài Nam giật thót mình, nhịp thở đang cố ép cho đều đặn
bỗng chốc rối loạn. Cả người y nổi hết da gà, hận không thể lập tức vung tay
hất văng cái móng vuốt kia ra.
Cảm nhận được người trong lòng đang gồng lên đến mức run
rẩy, Lục Tinh Hà chẳng những không thu liễm mà bàn tay càng lúc càng trượt dần
lên phía trước ngực. Gã cọ cọ chóp mũi vào vành tai đang dần đỏ lựng lên của y,
vô sỉ thì thầm:
“Sao người sư huynh lạnh thế này? Ngoan, nằm im nào, đệ
xoa một lát cho người ấm lên.”
Bàn tay Lục Tinh Hà đột ngột bao trọn lấy bầu ngực đang
phập phồng vì sợ hãi của Hoài Nam. Gã dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy hạt đậu
nhỏ đang run rẩy, hết day ấn lại kéo mạnh một cách tàn nhẫn.
“Ưm...” – Hoài Nam cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng rên
rỉ thoát ra, nhưng cơ thể y lại chẳng thể che giấu được phản ứng sinh lý. Hạt đậu
dưới sự kích thích của gã nhanh chóng cương cứng lên, cọ xát vào lòng bàn tay
thô ráp của Lục Tinh Hà.
Lục Tinh Hà
nhìn hạt đậu nhỏ đang cương lên giữa hai ngón tay mình, bật cười một cách tà
ác.
“Sư huynh, cơ
thể huynh dâm đãng thật đấy.”
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Hoài Nam.
Y xấu hổ nhắm nghiền mắt,
nhưng lại chẳng thể làm gì khi cơ thể này lại đang phản bội lại lý trí của
chính mình.
Thế nhưng, Lục
Tinh Hà dường như vẫn chưa thỏa mãn với việc hành hạ phần trên của y. Bàn tay
đang chơi đùa ở ngực đột ngột trượt thẳng xuống dưới, lướt qua vùng bụng đang gồng
cứng vì căng thẳng rồi thản nhiên luồn hẳn vào bên trong quần.
“Ư... đừng
mà...” – Hoài Nam hốt hoảng thốt lên, đôi chân vô thức khép chặt lại nhưng đã bị
đầu gối của Lục Tinh Hà chen vào giữa, ngăn không cho y khép chân lại.
Bàn tay to lớn
của gã bao trọn lấy vật nhỏ đang nửa cứng của Hoài Nam. Lòng bàn tay thô ráp của
kẻ quanh năm cầm kiếm ma sát trực tiếp vào lớp da nhạy cảm khiến Hoài Nam giật
thót, cả người cong lên như một con tôm bị nướng chín.
Lục Tinh Hà bắt đầu dùng những ngón tay thon dài xoa nắn một cách điêu luyện.
Gã vừa bao lấy phần gốc của y, vừa dùng ngón cái miết mạnh lên đỉnh đầu đang rỉ
ra chút dịch.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY