Chương 18
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]
Tiêu Kế Yên vội vàng đỡ y ngồi
dậy:
"Sư huynh, huynh
thấy thế nào rồi? Trong người có chỗ nào khó chịu không?"
Đáp lại sự nôn nóng của hắn, Hoài Nam chỉ im
lặng. Y đón lấy chén nước từ tay Lục Tinh
Hà, uống từng ngụm nhỏ để làm dịu cổ họng khô khốc, rồi mới ngơ ngác ngước nhìn
hai người đàn ông trước mắt. Ánh mắt y trong veo, nhưng hoàn toàn xa lạ.
“Hai anh… là ai vậy ạ?”
Nụ cười
trên môi Tiêu Kế Yên và Lục Tinh Hà cứng đờ, ngay cả không khí trong phòng
dường như cũng đóng băng ngay khoảnh khắc ấy.
Chưa để họ kịp mở lời, đôi mắt Hoài Nam đã đỏ hoe, nước mắtkhông báo trước cứ thế lã chã rơi xuống
gò má. Y sụt sùi:
“Mẹ… em muốn tìm mẹ… Mẹ ơi…”
Thấy Hoài Nam khóc đến đáng thương như vậy, Lục
Tinh Hà vội ngồi xuống mép giường, gã cố gắng dùng tông giọng ôn hòa nhất có
thể để trấn an:
“Ngoan, đừng khóc. Em muốn tìm mẹ sao? Được,
anh sẽ tìm cho em. Thế… em tên là gì? Nói cho anh biết được không?”
Hoài Nam thút thít, đôi
tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy chăn, y ngước đôi mắt ngập nước nhìn Lục Tinh Hà một
hồi lâu như đang đánh giá xem người đàn ông lạ mặt này
có đáng tin hay không, rồi mới lí nhí trả lời:
“Em tên là Phạm Hoài
Nam… Năm nay em năm tuổi.”
Lời vừa dứt, cả căn
phòng rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ.
Tiêu Kế Yên và Lục Tinh Hà nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy sự nghi hoặc
trong mắt đối phương.
Sư tôn nhanh chóng
được gọi tới.
Sau một hồi xem xét kỹ
lưỡng, ông mới thở phào một hơi, nói:
“Linh dược đã thực sự phát huy tác dụng, nhưng vì
dược tính quá mạnh và cơ thể y vốn yếu ớt nên nhất thời tâm trí chưa thể thích
nghi ngay được, dẫn đến việc ký ức bị hỗn loạn và quay về thời điểm năm tuổi
như thế này.”
Lục
Tinh Hà nghe vậy thì ánh mắt lóe lên một tia dị thường, gã cúi đầu nhìn Hoài
Nam đang run rẩy vì sợ hãi, rồi giả vờ lo lắng hỏi lại:
“Vậy sư huynh cần bao lâu mới có thể bình
phục như cũ ạ?”
Sư tôn không nhận ra ý đồ
trong câu nói của đệ tử, chỉ ôn tồn bảo:
“Chuyện này ta cũng không
dám chắc, còn phải xem ý trời. Ta đi sắc thêm chén thuốc an thần, các con ở lại
trông chừng y cho kỹ.”
Sư tôn vừa đi, Lục Tinh Hà cũng không thèm giả vờ
nữa, gã thản nhiên nhích lại gần cạnh Hoài Nam, chẳng nói chẳng rằng mà cúi
xuống hôn nhẹ lên đôi môi đang run rẩy kia một phát khiến Hoài Nam sợ hãi đến
mức quên cả khóc, chỉ biết tròn mắt nhìn gã đầy ngơ ngác.
Lục Tinh Hà đưa tay vuốt ve gò má trắng hồng của
y, gã khẽ cười:
“Sư huynh đáng yêu quá, cứ như thế này mãi có khi
lại hay hơn đấy.”
Hoài Nam bị gã dọa cho sợ đến mức nấc lên, y yếu
ớt dùng đôi tay nhỏ nhắn cố đấy gã ra:
“Anh... anh làm gì vậy? Mẹ bảo không được để người lạ hôn
mà! Anh là người xấu, em không thèm chơi với anh nữa!”
Lục
Tinh Hà bật cười trước phản ứng ngây ngô của y, gã không
những không tránh ra mà còn áp sát hơn, mỉm cười bảo:
“Nhưng sau này em chỉ có thể chơi với người xấu
này thôi đó nha.”
Quả đúng là như lời gã nói, sư tôn vốn là người
bận rộn trăm công nghìn việc của tông môn, nên sau khi chắc chắn Hoài Nam đã
ổn, ông hoàn toàn yên tâm giao y lại cho hai vị đệ tử đắc lực nhất là Lục Tinh
Hà và Tiêu Kế Yên chăm sóc rồi gần như không còn xuất hiện nữa.
...
Trong giấc mộng, Hoài Nam
thấy mình đang chạy thục mạng giữa cánh rừng sâu tăm tối, đôi chân trần của y
rướm máu vì va phải đá nhọn và cành cây khô, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng khiến y
không dám dừng lại dù chỉ một giây. Y cảm nhận được hơi lạnh của bóng đêm đang
bao vây lấy mình, đằng sau là tiếng bước chân dồn dập của hai kẻ điên kia đang
đuổi tới sát nút, giống như những bóng ma không bao giờ buông tha cho con mồi.
Khi chạy đến bên bờ vực
thẳm, Hoài Nam hốt hoảng dừng lại vì trước mặt là vực sâu không thấy đáy, y
quay đầu lại thì thấy Lục Tinh Hà và Tiêu Kế Yên từ trong bóng tối chậm rãi
tiến đến. Tiêu Kế Yên bước lên một
bước, khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự cố chấp đến
đáng sợ, hắn chậm rãi đưa tay về phía y rồi nhẹ giọng bảo:
“Hoài Nam, phía trước là
vực thẳm rồi, đừng chạy nữa. Em quay lại đây với bọn anh được không?”
“Không!”
Hoài Nam hét lên một tiếng
rồi giật mình tỉnh giấc, cả người y ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lồng ngực phập phồng dữ dội, nhịp tim đập loạn xạ
như muốn nhảy khỏi cổ họng. Y bàng hoàng đảo mắt nhìn quanh căn phòng.
Không phải mơ. Y và
hai tên kia thật sự đã trọng sinh rồi.
Đúng lúc này, cửa phòng khẽ kẹt một tiếng, Lục Tinh Hà bưng một bát thuốc ấm
bước vào, thấy Hoài Nam đã tỉnh, gã liền nở một nụ cười dịu dàng rồi tiến lại gần:
“Sư huynh tỉnh rồi sao? Huynh gặp ác mộng à, sao mồ hôi nhiều thế này?”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY