Chương 18
Mỗi câu chữ thốt ra từ miệng Khuất Lâm đều khiến An Diệp thấy lạnh sống lưng. Cậu hoảng sợ dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, ánh mắt tràn ngập sự bài xích.
Khuất Lâm cũng không cố giữ lấy cậu, hắn thản nhiên buông tay rồi quay lại
ghế sofa, ngồi vắt chéo chân một cách ung ung như một vị vua đang thưởng thức
con mồi đang vùng vẫy. Hắn cầm lấy bao thuốc trên bàn, thong thả châm một điếu,
làn khói trắng mờ ảo che khuất một phần gương mặt thâm trầm của hắn:
“Cậu... cậu điên rồi!” An Diệp lắp bắp. “Tớ phải về... tớ không bao giờ đồng
ý cái chuyện điên rồ này đâu!”
Nói đoạn, cậu loạng choạng xoay người, định bụng rời khỏi khỏi căn phòng ngột
ngạt này. Thế nhưng giọng nói trầm thấp của Khuất Lâm lại vang lên:
“Tùy cậu thôi. Tớ không ép.
Nhưng tớ khuyên cậu nên suy nghĩ cho kỹ đi. Tội của bố cậu bây giờ không chỉ
đơn giản là phá sản, trắng tay thôi đâu. Với mớ tài liệu trốn thuế và hối lộ
kia, tớ e là ông ấy phải vào đó bóc lịch vài chục năm là ít. Liệu cái thân già ấy
có trụ nổi trong tù không nhỉ?”
Bước chân đang định bước ra ngoài của An Diệp chợt khựng lại giữa chừng. Cả
người cậu cứng đờ như hoá đá, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hai chữ "đi
tù" đè nặng lên lồng ngực khiến cậu suýt chút nữa thì ngã quỵ ngay tại chỗ.
Khuất Lâm nhìn bóng lưng đang run rẩy của An Diệp, hắn khẽ rít một hơi thuốc
dài, ánh mắt tràn đầy vẻ đắc thắng. Hắn thản nhiên nhả khói, giọng nói đều
đều như đang trêu đùa:
“Sao thế? Không chạy nữa à? Cánh cửa ngay trước mặt đấy, cậu
cứ việc chọn đi.”
Hai chân An Diệp nặng như đeo chì, cậu đứng ở cửa một hồi lâu, cuối cùng mới
chậm chạp xoay người lại. Gương mặt cậu lúc này nhợt nhạt không còn tí sức sống
nào, đôi môi run rẩy mãi mới rặn ra được mấy chữ đứt quãng:
“Tớ... tớ
đồng ý. Xin cậu... giúp nhà tớ với... Đừng để bố tớ phải đi tù...”
Khuất Lâm thong thả nhả ra một ngụm khói trắng, nụ cười trên môi hắn càng
thêm đậm. Hắn dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, rồi nhướng mày nhìn cậu:
“Gật đầu
suông thế thôi à? Cậu phải thể hiện chút thành ý cho tớ thấy chứ.”
An Diệp ngây người ra, đôi mắt mọng nước nhìn hắn đầy vẻ ngơ ngác:
“Tớ... tớ phải làm gì?”
Khuất Lâm không trả lời ngay. Hắn thản nhiên đưa tay nới lỏng nút thắt của
chiếc khăn tắm trắng đang quấn ngang hông. Dưới ánh đèn chùm lộng lẫy, cơ thể
cao lớn của hắn phơi bày hoàn toàn trước mắt An Diệp. Đặc biệt là cự vật phía
dưới, nó đã sớm cương cứng từ lâu, gân xanh nổi dọc theo thân gậy trông cực kỳ
thô kệch và đáng sợ.
Nỗi sợ hãi trong An Diệp lập tức lên đến đỉnh điểm. Cậu lùi lại một bước,
miệng lắp bắp:
“Cậu...
cậu định làm gì...”
Khuất Lâm chẳng thèm nhìn cậu, hắn ngửa đầu ra sau tựa vào ghế, đôi mắt nhắm
hờ, khàn giọng ra lệnh:
“Lại đây
giúp nó thỏa mãn đi.”
An Diệp đứng như chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay gầy gò xoắn chặt lấy nhau,
giọng nói run rẩy van nài:
“Lâm...
tớ... tớ không biết phải làm thế nào cả... Tớ chưa từng...”
Nghe thấy câu nói ngây thơ đến nực cười của cậu, Khuất Lâm bỗng mở mắt ra.
Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào An Diệp, nụ cười nhạt trên môi nhuốm đầy vẻ giễu cợt
ác ý:
“Không
biết à? Cởi quần ra rồi leo lên đây nhún thôi mà cũng không biết sao?
Những lời lẽ thô bỉ nhả ra từ miệng Khuất Lâm khiến mặt mũi An Diệp nóng bừng
vì nhục nhã. Nhìn cái thứ đồ thô kệch đang vểnh cao đầy đe dọa kia, An Diệp thấy
lạnh cả sống lưng.
Nhưng An Diệp biết mình chẳng còn đường lui. Cậu vừa khóc, vừa run rẩy đưa
tay tháo cạp quần. Chiếc quần tây lập tức trượt xuống khỏi hông, để lộ đôi chân
thon dài, trắng nõn nà như ngọc thạch đang run cầm cập trong không khí lạnh lẽo.
Ánh mắt Khuất Lâm lúc này đã hoàn toàn biến đổi. Nó không còn là sự điềm đạm
thường ngày mà bị thay thế bằng một ngọn lửa dục vọng hừng hực. Hắn si mê dán
chặt tầm mắt vào từng tấc da thịt trắng nõn nà của đối phương, hơi thở càng
thêm nặng nề, cự vật giữa hai chân cũng càng trướng to, gân xanh giật nảy liên
hồi đầy hung hãn.
An Diệp chần chừ một chút, rồi run rẩy kéo nốt chiếc quần lót xuống. Toàn bộ
phần hạ thân tinh khiết của cậu giờ đây hoàn toàn phơi bày trước mắt kẻ săn mồi.
Chim nhỏ hồng nhào vì lo sợ mà không ngừng run rẩy, trông vừa đáng thương lại vừa
kích dục vô cùng. Cậu vô thức đưa tay che đi nơi tư mật, gương mặt nhỏ nhắn đỏ
bừng vì xấu hổ, đôi mắt ngấn lệ tội nghiệp nhìn Khuất Lâm như đang cầu xin một
chút lòng thương hại cuối cùng.
Nhưng Khuất Lâm hoàn toàn không quan tâm, hắn lạnh lùng
ra lệnh, bàn tay to vỗ mạnh lên đùi
mình, chờ đợi con mồi tự dâng hiến.
“Lại đây.”
An Diệp nhìn cái tay vừa vỗ lên đùi, rồi lại nhìn sang cự vật thô kệch đang
vểnh cao đầy đe dọa của Khuất Lâm mà da đầu tê dại. Cậu loạng choạng bước tới,
mỗi bước đi đều như đang dẫm lên bàn chông. Khi đứng trước mặt hắn, mùi thuốc nồng
nặc vây hãm lấy cậu, khiến An Diệp thấy chóng mặt.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY