Chương 17
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]
Tiêu Kế Yên lập tức đón lấy đóa linh hoa. Nhìn những cánh hoa trắng
muốt đang dần mất đi ánh sáng, hắn không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng vò nát
đóa hoa trong tay rồi đưa tới bên môi y.
Có lẽ vì đã kiệt sức sau trận hành hạ trước đó, Hoài Nam trong cơn mê man cảm
nhận được dòng nước mát liền theo bản năng mà phối hợp nuốt xuống.
Tiêu Kế Yên kiên nhẫn chờ đợi, chỉ đến khi vắt kiệt những giọt cuối cùng, hắn
mới chịu buông tay.
Lục Tinh Hà nằm gần đó, dù vết thương trên vai vẫn đang rỉ máu khiến gã đau
đớn, nhưng gã vẫn cố gượng dậy để quan sát rõ phản ứng của y.
Chỉ vài giây sau, linh dược bắt đầu phát huy tác dụng. Cơ thể Hoài Nam đột
ngột nóng bừng lên như bị ném vào lò lửa, những vệt đỏ ửng lan nhanh từ cổ lên
tận mang tai. Y bắt đầu co giật nhẹ, hơi thở trở nên dồn dập và nóng hổi.
Chứng kiến dáng vẻ thống khổ của Hoài Nam, Lục
Tinh Hà nén cơn đau xé rách nơi bả vai, khó khăn lấy từ trong túi ra một viên
đan dược màu xanh thẫm. Gã không chậm trễ, nhanh chóng đưa viên thuốc đến miệng
y, ép y y phải nuốt xuống.
Viên thuốc vừa vào bụng, cơn co giật của Hoài Nam cũng
dần dịu lại, dù gương mặt vẫn còn đỏ bừng nhưng nhịp thở đã bắt đầu ổn định hơn
đôi chút. Lục Tinh Hà lúc này mới dám thở phào, gã quay sang nhìn Tiêu Kế Yên,
giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi:
"Chỉ kiềm chế được thôi."
Gã cố gượng đứng dậy, nói tiếp:
"Nơi này không thể ở lâu. Chúng ta phải lập
tức đưa y về cho Sư tôn xem."
Nhìn
thấy Hoài Nam đã ổn hơn, tảng đá đè nặng trong lòng Tiêu Kế Yên mới tạm thời
được hạ xuống. Hắn không đáp, chỉ khẽ gật đầu, rồi nhanh
chóng thu xếp đồ đạc cùng Lục Tinh Hà rời khỏi bí cảnh.
...
Về đến môn phái, việc đầu tiên bọn họ làm là đưa
Hoài Nam đến chỗ Sư tôn.
Trong phòng, Sư tôn ngồi trầm mặc bên giường, ngón
tay ông đặt lên mạch của Hoài Nam để kiểm tra kỹ lưỡng. Lục Tinh Hà đứng bên
cạnh, dù vết thương trên bả vai
chỉ mới được băng bó sơ sài, máu vẫn thấm đỏ một mảng áo nhưng gã chẳng mảy may
bận tâm, đôi mắt chỉ chăm chăm nhìn vào gương mặt vẫn còn chút nhợt nhạt của người
trên giường.
Không kìm được sự sốt ruột, Lục Tinh Hà lên tiếng
hỏi:
"Sư tôn, y sao rồi ạ?"
Sư tôn lúc này mới từ từ thu tay về, nét căng
thẳng trên gương mặt già dặn dần giãn ra, thay vào đó là một tia vui mừng hiếm
hoi. Ông nhìn sang gã rồi gật đầu:
"Linh dược đang bắt đầu phát huy tác dụng
rồi, chân khí trong người y đã ổn định hơn nhiều so với lúc trước, cũng không
còn hỗn loạn nữa."
Ông dừng một lát rồi nói tiếp:
"Tuy nhiên cơ thể y vốn yếu ớt, việc hấp thụ
một lượng dược tính lớn như vậy cần có thời gian để thích nghi. Cụ thể tiến
triển đến đâu và có để lại di chứng gì hay không thì vẫn phải đợi đến ngày mai
khi y tỉnh lại chúng ta mới có thể biết chắc chắn được."
Nghe những lời này, vẻ lo âu bao trùm lên Lục Tinh
Hà và Tiêu Kế Yên mới tan biến.
Sư tôn thấy hai đệ tử của mình quan tâm đến đại đồ
đệ như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy an ủi. Ông khẽ chỉnh lại chăn cho Hoài
Nam, định bụng sẽ ngồi lại túc trực bên giường để theo dõi tình hình của y qua
đêm nay.
Thế nhưng Tiêu Kế Yên đã nhanh chân tiến lên một
bước. Hắn cúi người hành lễ, giọng nói trầm ổn nhưng đầy vẻ quan tâm:
"Sư tôn, người đã vì y mà tiêu tốn không
ít linh lực, nay tình hình đã tạm ổn, người hãy đi về nghỉ ngơi sớm đi. Ở đây
có con và Tinh Hà trông nom là đủ rồi."
Sư tôn nghe vậy, dù rất muốn ở lại cùng Hoài Nam
nhưng lại nhớ ra mình có việc cần làm. Sau một hồi trầm ngâm cân nhắc, ông khẽ gật đầu, dặn dò
thêm vài câu rồi mới rời khỏi phòng.
Hoài
Nam cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ li bì suốt một ngày một đêm. Trong suốt
thời gian đó, căn phòng này chưa từng có lấy một giây phút nào vắng bóng người.
Cả Lục Tinh Hà và Tiêu Kế Yên đều thay phiên nhau túc trực bên giường, không ai
dám rời mắt quá lâu, chỉ sợ bỏ lỡ khoảnh khắc y tỉnh lại.
Đến sáng ngày thứ hai, khi ánh nắng ban mai bắt
đầu len lỏi qua khe cửa sổ, người nằm trên giường cuối cùng cũng có động tĩnh.
Đôi lông mi dài khẽ rung động rồi từ từ hé mở.
Ánh sáng từ bên ngoài rọi vào làm y thấy hơi chói
mắt, theo bản năng muốn đưa tay lên che lại nhưng cả cơ thể lại mỏi nhừ như chẳng còn chút sức lực nào
để cử động. Ngay cả cổ họng cũng khô
khốc, Hoài Nam cố gắng phát ra âm thanh nhưng chỉ là những tiếng thầm thì yếu
ớt, khản đặc không rõ chữ.
Ngay khi thấy Hoài Nam có dấu hiệu tỉnh lại, cả
Lục Tinh Hà và Tiêu Kế Yên vốn đang ngồi bên cạnh đều đồng loạt bật dậy. Sự mệt
mỏi vì túc trực suốt đêm trên gương mặt họ lập tức bị quét sạch, thay vào đó là
vẻ vui mừng khôn xiết.
Lục Tinh Hà nhanh tay rót một chén nước ấm đưa đưa
tới bên môi y.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY