Chương 17
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5VR8CIRR5R]
An Diệp ngước mắt lên nhìn bố,
trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Ông Đỗ nói tiếp, giọng run run:
“Người ta
vừa gọi điện cho bố. Hắn bảo muốn gặp mày... Nếu mày không đi, cái tập đoàn này
coi như xong đời, nhà mình sẽ trắng tay, bố con mình sẽ ra đường mà ở. Bố xin
mày, cứu lấy nhà mình đi con...”
An Diệp nhìn vào đôi mắt đỏ vằn tia máu vì thiếu ngủ của bố, rồi lại nhìn
cái đống đổ nát trong phòng khách, cậu biết mình chẳng còn sự lựa chọn nào
khác. Sau một hồi lâu im lặng, An Diệp khẽ gật đầu:
“Vâng... con sẽ đi.”
Ông Đỗ nghe vậy thì thở phào một tiếng như trút được gánh nặng, gương mặt
già nua lộ rõ vẻ mừng rỡ. Ông vội vàng giục cậu đi tắm rửa, thay bộ quần áo tử
tế nhất rồi sai tài xế đưa cậu đến địa chỉ đã hẹn sẵn.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự uy nghi nhưng lạnh lẽo nằm biệt lập
ở ngoại ô. An Diệp bước xuống, chân tay vẫn còn rệu rã sau trận hành hạ đêm
qua. Cậu đi theo người giúp việc vào trong, lòng nặng trĩu như đeo chì.
Cậu cứ đinh ninh mình sẽ được đưa vào thư phòng hay phòng khách để bàn chuyện,
nhưng khi cửa mở ra, trước mắt lại là một căn phòng ngủ xa hoa. An Diệp đứng
hình, dự cảm chẳng lành trong cậu càng lúc càng lớn.
Đúng lúc này, tiếng nước chảy trong phòng tắm bỗng dừng lại. Cánh cửa kính
mờ bị đẩy ra, Khuất Lâm thong thả bước ra ngoài, hơi nước nóng hổi vẫn còn bốc
lên nghi ngút. Hắn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trắng ngang hông, để lộ lồng
ngực săn chắc và những vết cào đỏ hằn vẫn còn hiện rõ trên bả vai.
Thấy An Diệp đang đứng ngơ ngác trước cửa, Khuất Lâm chẳng hề tỏ ra bất ngờ,
ngược lại còn mỉm cười, dịu dàng nói:
“Đến rồi à? Vào đây đi.”
An Diệp nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc chẳng thốt nên lời. Cậu cứ đứng ở cửa,
lòng bàn tay mướt mồ hôi vì sợ hãi. Nhưng nghĩ đến gương mặt tuyệt vọng của bố,
An Diệp đành cắn môi, nặng nề nhấc chân bước vào trong.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa sau lưng bị đóng lại, chặn lối thoát
duy nhất của cậu.
Trong phòng.
An Diệp vẫn đứng
sát cửa, lưng căng cứng, hai chân như bị đóng đinh xuống sàn, không dám tiến
thêm dù chỉ nửa bước.
Khuất Lâm đi đến chiếc ghế sofa đơn kê cạnh cửa sổ, ung dung ngồi xuống rồi
vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, giọng nói vẫn dịu dàng như rót mật:
“Sao còn đứng đó? Lại đây
ngồi đi. Tớ có ăn thịt cậu đâu mà sợ thế?”
An Diệp nuốt khan một cái, đôi chân run rẩy lê từng bước nặng nề về phía hắn.
Cậu không ngồi xuống sofa mà đứng dừng lại cách đó một quãng:
“Sao... sao cậu lại ở đây?
Đây là nhà của Chủ tịch Vũ mà, tớ đến để gặp ông ấy bàn chuyện công ty...”
Khuất Lâm khẽ cười nhạt, đôi mắt thâm trầm nhìn vào bộ dạng hoảng hốt của cậu,
rồi thản nhiên đáp:
“Thì ông ấy là bố tớ, tớ ở
đây có gì lạ đâu.”
Nghe đến đó, An Diệp trợn tròn mắt, cậu lắp bắp, không tin nổi vào tai
mình:
“Không thể nào! Cậu nói dối... Rõ... rõ ràng từ nhỏ cậu đã ở trong nhà tớ rồi
mà, sao cậu lại có thể là con trai Chủ tịch Vũ được?”
Khuất Lâm vẫn giữ nguyên nụ cười:
“À, hồi nhỏ tớ bị lạc, vừa mới nhận lại người thân cách đây không lâu thôi.
Cậu cứ coi như tớ là một đứa trẻ nghèo khổ vừa được đổi đời thành thiếu gia nhà
tài phiệt đi.”
Khuất Lâm thong thả tựa lưng vào ghế, vẻ mặt trông cực kỳ thản nhiên, cứ
như thể hắn đang kể một câu chuyện phiếm nào đó chứ không phải là chuyện của
mình:
“Mà này, nghe nói tập đoàn nhà cậu đang gặp rắc rối lớn lắm hả?”
Nghe nhắc đến chuyện gia đình, An Diệp cúi gằm mặt, bàn tay gầy gò bấu
chặt lấy gấu áo đến nhăn nhúm. Cậu rụt rè đáp, giọng run run:
“Ừm... Cậu... cậu có thể giúp nhà tớ được không? Chỉ cần qua được đợt này
thôi, nhà tớ nhất định sẽ trả ơn cậu.”
Khuất Lâm bật cười một tiếng, âm thanh vang lên trong căn phòng tĩnh lặng
nghe thật chói tai. Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía An Diệp. Chiều
cao vượt trội và cơ thể săn chắc đầy vẻ xâm lược của hắn khiến An Diệp sợ hãi
muốn lùi lại, nhưng hắn đã nhanh tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu. Những
ngón tay thô ráp khẽ miết nhẹ lên mu bàn tay cậu, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng
lại khiến cậu rùng mình:
“Tất nhiên là được chứ. Tớ với cậu là bạn thân bao nhiêu năm, tớ làm sao nỡ
đứng nhìn nhà cậu sụp đổ được? Nhưng mà Diệp này... trên đời này làm gì có chuyện
ai cho không ai cái gì. Cậu hiểu ý tớ chứ?”
An Diệp nín thở, tim đập thình thịch. Cậu lắp bắp:
“Ý... ý cậu là sao? Cậu muốn
tớ làm gì? Tiền bạc hay... hay bất cứ thứ gì nhà tớ có, tớ đều có thể...”
“Tớ không cần tiền. Nhà tớ
bây giờ thiếu gì tiền đâu.” Khuất Lâm ngắt lời, hắn đưa tay lên miết nhẹ gò má
nhợt nhạt của cậu, ánh mắt điên cuồng và chiếm hữu hiện rõ mồn một. “Tớ sẽ cứu
nhà cậu, đổi lại... cậu phải đồng ý làm người yêu của tớ.”
An Diệp sững sờ, cả người cứng đờ như hoá đá. Cậu không tin nổi vào tai
mình, đôi mắt ngập nước nhìn Khuất Lâm:
“Cậu... cậu nói cái gì cơ? Người yêu? Nhưng chúng ta... chúng ta là bạn mà?”
“Bạn bè gì chứ?” Khuất Lâm
khẽ cười nhạt, bàn tay hắn bỗng siết chặt lấy eo An Diệp, kéo sát vào ngực mình.
“Tớ chưa từng coi cậu là bạn, Diệp ạ. Tớ yêu cậu, bây giờ mỗi lần nhìn thấy cậu,
tớ chỉ muốn đè cậu xuống mà chịch thôi.”
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-18.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY