Chương 16

  [LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]

Lục Tinh Hà dẫn đầu đi sâu vào hành lang tối tăm của động phủ. Tiêu Kế Yên lặng lẽ bế Hoài Nam theo sau, nhìn khuôn mặt của người đang say ngủ, trong mắt hắn thoáng qua một tia dao động.

Đi được một đoạn, Tiêu Kế Yên đột nhiên cất tiếng:

“Linh dược kia... thật sự có thể giúp y trở lại bình thường sao?”

Bước chân của Lục Tinh Hà hơi khựng lại. Gã không quay đầu, chỉ im lặng một lúc lâu rồi mới nhàn nhạt đáp:

“Ta không biết.”

Câu trả lời lấp lửng ấy khiến bầu không khí giữa hai người càng thêm nặng nề. Cả Tiêu Kế Yên và Lục Tinh Hà đều hiểu rõ ẩn ý sau câu hỏi đó. Bởi lẽ nếu Hoài Nam trở lại bình thường, y sẽ không còn là một kẻ ngốc nghếch chỉ biết dựa dẫm vào bọn họ nữa, mà sẽ lại tìm cách để trốn thoát khỏi bọn họ.

Trong lòng họ lúc này là một mớ hỗn độn của những ham muốn ích kỷ. Một mặt, họ muốn y trở lại như trước kia. Nhưng mặt khác, sự chiếm hữu lệch lạc lại gào thét rằng, thà cứ để y ngây ngốc mãi, chẳng thể đi đâu và cũng chẳng thế chạy thoát, dù cho chỉ là một cái xác không hồn.

Tiêu Kế Yên gương mặt đang ngủ say của Hoài Nam, vòng tay bất giác siết chặt thêm một chút, như thể muốn khảm cả cơ thể mảnh mai ấy vào xương tủy của mình. Ánh mắt hắn âm trầm:

“Dù cho em có trở lại bình thường hay mãi mãi ngây ngốc thế này, thì em vẫn sẽ mãi là của ta. Đừng hòng nghĩ đến việc rời đi thêm một lần nào nữa.”

Lục Tinh Hà nghe vậy chỉ khẽ cười lạnh một tiếng. Gã không lạ gì sự điên rồ của Tiêu Kế Yên, bởi chính gã cũng đang mang trong mình thứ dục vọng thối nát y hệt. Bọn họ là đồng loại, là những kẻ điên si mê y từ kiếp trước tới kiếp này. Tình yêu mà bọn họ dành cho y từ lâu đã sớm biến chất thành một loại xiềng xích vô hình, trói buộc cả ba vào một vòng lặp không lối thoát.

"Đến rồi." Lục Tinh Hà nói, sự cợt nhả mặt gã biến mất, thay vào đó là vẻ thận trọng hiếm thấy.

Hiện ra trước mắt họ là một đầm nước nhỏ tĩnh lặng, mặt nước phẳng lặng như gương không một gợn sóng. Ngay giữa tâm đầm, một đóa linh hoa trắng muốt đang lặng lẽ bung nở. Cánh hoa mỏng manh tựa sương khói, tỏa ra thứ linh khí thanh khiết, đối lập hoàn toàn với sự dơ bẩn trong lòng hai kẻ vừa đặt chân đến. 

Lục Tinh Hà tiến lại gần mép hồ, mặt nước phẳng lặng như gương phản chiếu khuôn mặt vô cảm của gã. Gã nheo mắt quan sát đóa linh hoa trắng muốt đang tỏa hương, rồi điềm nhiên nói:

“Hái thứ này không khó.”

Lục Tinh Hà không chút do dự bước chân xuống hồ, làn nước lạnh lẽo vây lấy đôi chân gã. Thế nhưng ngay khi ngón tay gã vừa ngắt cuống bông hoa, sự tĩnh lặng của đầm nước thình lình bị xé toạc bởi một tiếng gầm vang dội.

Từ trong góc tối khuất lấp của hành lang, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ nhanh như chớp, hướng thẳng về phía Lục Tinh Hà mà vồ tới. Tiếng gầm kinh thiên động địa làm rung chuyển cả những phiến đá trên trần hang động, bụi bặm rơi xuống lả tả như mưa.

Lục Tinh Hà giật mình, theo bản năng nghiêng người lộn một vòng trên không trung để né tránh cú vồ. Gã đáp xuống mép hồ, hơi thở dồn dập nhưng bông hoa trong tay vẫn không hao tổn gì.

Trước mắt gã lúc này là một con quái thú với lớp vảy đen xì, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng hổi đang nhìn chằm chặp vào kẻ xâm nhập.

Trong lòng Lục Tinh Hà không khỏi chấn kinh. Rõ ràng ngay từ khi bước vào đây gã đã dò xét xung quanh nhưng hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ hơi thở hay linh lực của một sinh vật sống nào khác ngoài ba người bọn họ. Vậy sao thứ này lại xuất hiện ở đây được

Con quái thú không cho gã lấy một giây thở dốc, nó lại gầm lên một tiếng chói tai rồi tung mình lao tới lần thứ hai. Vì phải che chắn cho đóa hoa trong tay nên Lục Tinh Hà chỉ kịp nghiêng người né tránh trong gang tấc. Một mảng áo bên vai gã bị xé rách, máu tươi thấm ra đỏ thẫm.

Tình thế lúc này ngặt nghèo đến cực điểm. Kẻ thì bế người, người lại phải giữ hoa, cả hai hoàn toàn rơi vào thế bị động, căn bản không thể dốc toàn lực để đối đầu trực diện với một sinh vật cấp cao có khả năng ẩn nấp quỷ dị đến thế. Tiêu Kế Yên và Lục Tinh Hà đều hiểu rõ, nếu cứ cố chấp ở lại nghênh chiến, e rằng người thì chưa cứu được mà cả ba đã phải bỏ mạng tại nơi này.

Lục Tinh Hà gào lên:

“Chạy mau! Đừng đấu với nó, tìm lối thoát khác ngay!”

Tiêu Kế Yên không chút chần chừ, hắn siết chặt Hoài Nam vào lòng, phi thân lao vút đi như một mũi tên xé gió.

Lục Tinh Hà nén cơn đau rát nơi bả vai, vừa chạy theo vừa vung tay phóng ra một loạt ngân châm tẩm độc về phía đôi mắt đỏ rực của con thú nhằm giữ chân nó.

Con vật bị trúng kim châm đau đớn gầm lên một tiếng xé tai, rồi lại nhanh chóng đuổi theo, hơi thở hôi thối nồng nặc bám sát theo ba người như hình với bóng.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một lối thoát hẹp hiện ra trước mắt. Ngay khi Tiêu Kế Yên bế Hoài Nam lao mình ra khỏi lối ra hẹp, Lục Tinh Hà cũng kịp thời lách người qua ngay trước khi móng vuốt con quái thú kịp chạm vào gã. Một tiếng nổ lớn vang lên, tảng đá từ trên cao sụp xuống lấp kín lối ra, ngăn cách hoàn toàn sinh vật kia ở phía bên kia vách đá.

Cả hai loạng choạng tiến thêm một đoạn rồi ngã quỵ xuống bãi cỏ ven một con suối nhỏ cách đó không xa. Tiêu Kế Yên thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng vòng tay ôm lấy Hoài Nam vẫn không hề lỏng ra dù chỉ một chút. Lục Tinh Hà thì nằm vật ra đất, y phục rách nát thấm đẫm máu và mồ hôi, trông thê thảm vô cùng.

Gã vội vàng đưa đóa linh hoa còn nguyên vẹn cho Tiêu Kế Yên:

“Canh giờ sắp hết rồi. Mau cho y dùng đi!”

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-17_29.html]

 

 

 

 

 

 

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!