Chương 16
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5VR8CIRR5R]
Khuất Lâm ngước mắt nhìn An
Diệp, ánh mắt chân thành đến mức khiến người ta phải mủi lòng:
“Tớ biết bây giờ nói gì cũng đã muộn. Nhưng tớ sẽ
chịu trách nhiệm với cậu. Chỉ cần cậu đồng ý, tớ sẽ thưa chuyện với gia đình
hai bên...”
Không muốn!
Cậu không muốn bất cứ ai biết về chuyện dơ bẩn
này, càng không muốn trói buộc cuộc đời mình với kẻ đã vừa giày vò mình đến chết
đi sống lại. An Diệp quấn chặt lấy chăn, cậu cố nén tiếng nấc nghẹn ngào:
“Không cần đâu... tớ không cần cậu chịu
trách nhiệm gì hết. Coi như... coi như đây là một tai nạn đi. Cậu đi ra ngoài
đi, tớ muốn yên tĩnh một mình.”
Khuất Lâm vẫn ngồi bất động ở đó. Nhìn bộ dạng đáng
thương đang vùng vẫy trong tuyệt vọng của An Diệp, lòng bàn tay hắn miết chặt lấy
mép giường, khao khát muốn đè cậu xuống để tiếp tục cuộc vui lại một lần nữa
dâng cao. Nhưng hắn biết, bây giờ chưa phải lúc. Hắn phải đóng cho trọn vai người
bị hại đáng thương này.
“Diệp à, cậu đừng như vậy.”
“Tớ bảo cậu ra ngoài đi mà!” An Diệp đột
ngột hét lên, cậu vùi mặt vào gối, bả vai rung lên theo từng tiếng nấc nghẹn
ngào. “Làm ơn... để tớ một mình đi... tớ xin cậu đấy...”
Nhìn thấy An Diệp kích động đến mức này, Khuất Lâm biết
mình không nên ép quá mức. Hắn đứng dậy, khẽ thở dài một tiếng, rồi không nói gì nữa mà xoay người đi ra ngoài.
Đến khi cánh cửa "cạch" một tiếng đóng lại, An Diệp mới không kìm được mà bật khóc thành tiếng.
Lúc này, ở phía bên kia cánh cửa,
Khuất Lâm lặng lẽ tựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, lắng nghe tiếng khóc
vụn vỡ của An Diệp từ bên trong vọng ra. Nghe tiếng nức nở xé lòng ấy, lồng
ngực hắn cũng thoáng nhói lên một chút. Hắn vốn dĩ không muốn thấy cậu
buồn, nhưng nếu đó là cái giá bắt buộc phải trả để có được An Diệp, hắn sẵn
lòng để cậu khóc cạn nước mắt.
Khuất Lâm thản nhiên xoay người rời đi. Tiếng khóc thê lương đằng sau cánh
cửa vẫn không ngừng vang lên, nhưng với hắn, đó lại chẳng khác nào bản nhạc chiến
thắng, báo hiệu rằng con mồi đã chính thức thuộc về mình.
...
An Diệp không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào.
Đang trong cơn mơ màng, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên inh ỏi phá
tan bầu không khí tĩnh lặng. An Diệp nặng nề mở mắt, đầu đau như búa bổ,
hai mí mắt sưng húp lên vì khóc quá nhiều khiến tầm nhìn của cậu nhòe đi.
An Diệp quờ quạng tay, khó khăn lắm mới tìm thấy chiếc điện thoại đang
không ngừng rung bần bật trên mặt bàn. Vừa nhìn thấy cái tên 'Bố' hiện lù lù
trên màn hình, tim An Diệp bỗng chốc nhảy lên tận cổ họng, cậu hốt hoảng lấy tay quệt ngang dòng nước mắt vẫn còn vương
trên má, cố hít một hơi thật sâu để giọng mình nghe thật bình thường nhất có thể.
Cậu run rẩy nhấn nút nghe, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng
nói oang oang gắt gỏng của ông Đỗ:
“Thằng nhãi này, mày biến
đi đâu từ đêm qua đến giờ mà không vác mặt về nhà hả? Có biết trong nhà đã xảy
ra chuyện lớn rồi không?”
An Diệp còn chưa kịp nói gì, thì bố cậu đã cắt ngang:
“Về ngay! Về mà xem cái nhà
này sắp sập đến nơi rồi đây này!”
Dứt lời, đầu dây bên kia dập máy cái 'rụp', chẳng để cho cậu kịp nói thêm
câu nào. An Diệp đứng hình, tai vẫn còn ù đi vì tiếng quát của bố. Dù cơ thể vẫn
còn đau nhức đến mức đi không vững, cậu cũng chẳng dám chậm trễ thêm giây
nào. An Diệp cố nén cơn đau rát ở hạ thân, hớt hải mặc lại quần áo rồi bắt
xe chạy thẳng về nhà.
Vừa bước chân qua cửa, An Diệp đã phải sững sờ.
Cái phòng khách sang trọng thường ngày giờ đây trông chẳng khác nào một bãi
chiến trường. Bình hoa cổ quý giá vỡ tan tành dưới sàn, mảnh sành văng tung tóe
khắp nơi. Giấy tờ, hồ sơ bay lả tả trên mặt bàn gỗ, ghế sofa cũng bị xô lệch khỏi
vị trí.
Giữa cái đống lộn xộn đó, bố cậu đang đi đi lại lại, mặt mũi đỏ gay đỏ gay
vì tức giận. Ông vừa cầm cái máy tính bảng ném thẳng xuống bàn, vừa gào thét chửi
rủa:
“Khốn nạn! Thằng nào dám
đâm sau lưng tao?”
Thấy An Diệp bước vào, ông Đỗ không những không nguôi giận mà còn trút hết
bực dọc lên đầu cậu. Ông chỉ tay thẳng vào mặt con trai, giọng run lên vì phẫn
nộ:
“Mày xem đi! Chỉ trong một
đêm thôi mà cả cái tập đoàn nhà họ Đỗ này bị đám truyền thông xâu xé đến mức sắp
phá sản rồi đây này! Trong lúc tao đang dầu sôi lửa bỏng, mày lại đi biệt tích
cả đêm để chơi bời hả? Đồ vô tích sự!”
An Diệp đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng. Cậu nhìn căn nhà tan
hoang, rồi lại nhìn những dòng tít đỏ chót về vụ trốn thuế và hối lộ hiện lù lù
trên màn hình máy tính bảng mà không thể tin được.
Nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc của An Diệp, ông Đỗ lại càng sôi máu. Ông định
giơ tay tát cho đứa con vô tích sự này một cái cho bõ tức, nhưng rồi bàn tay
đang vung lên bỗng khựng lại giữa chừng. Như chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt
ông thay đổi hẳn.
Ông hít một hơi thật sâu để cố nén cơn thịnh nộ, rồi bước lại gần, đặt bàn
tay to lớn lên đôi vai đang run rẩy của An Diệp. Giọng ông trầm xuống:
“Diệp à, nghe bố nói này...
Bây giờ tình hình nguy kịch lắm rồi, chỉ có đúng một người mới đủ sức cứu nhà
mình thoát khỏi cái hố này thôi.”
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-17.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY