Chương 15
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]
Hoài Nam mệt mỏi nằm
trên sàn nhà như một xác chết, lồng ngực y phập phồng dữ dội, cố gắng hớp
lấy từng ngụm không khí. Đôi mắt y lờ đờ, mí mắt nặng trĩu như đeo đá, chỉ muốn
nhắm nghiền lại.
Nhưng y còn chưa kịp
khép mắt thì con cặc lớn gân guốc của Tiêu Kế Yên đang
chôn sâu bên trong cái lồn sưng đỏ lại giật mạnh một cái, rồi từ từ trướng to
lên lần nữa.
“Ư… không… to quá… ức…
lại to lên rồi… ưm…”
Hoài Nam nấc lên một
tiếng nghẹn ngào, cái lỗ nhỏ dù đã mệt lử nhưng vẫn ngoan ngoãn
mút chặt lấy cự vật đang dần bành trướng bên trong mình.
Tiêu Kế Yên si mê nhìn
xuống gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt của người
dưới thân. Hắn vươn bàn tay to lớn dịu dàng gạt những sợi tóc mái bết dính trên trán Hoài Nam,
rồi cúi xuống đặt một nụ hôn thành kính nhưng đầy chiếm hữu lên đó.
“Bé con, đừng ngủ vội…”
Giọng nói khàn đặc của Tiêu Kế Yên phả vào tai
khiến Hoài Nam run rẩy. Hắn chẳng để y kịp phản kháng, đôi tay to lớn lại một
lần nữa nhấc hai chân y lên, đặt chúng lên vai mình. Tư thế này khiến cái lỗ
lồn đỏ hỏn phải mở rộng ra
hết cỡ, phô bày toàn bộ sự dâm
đãng trước tầm mắt hắn.
“Thêm một lần nữa nhé.”
Dứt lời, hắn lại bắt đầu đưa đẩy. Một vòng lặp
dục vọng mới lại bắt đầu, kéo dài tưởng chừng như vô tận.
Chẳng biết cuộc hoan lạc điên cuồng ấy đã kéo dài
bao nhiêu lâu, chỉ đến khi Hoài Nam hoàn toàn lịm đi vì kiệt sức, Tiêu Kế Yên mới dần tìm lại được chút
tỉnh táo giữa đống dục vọng.
Hoài Nam lúc này trông vô cùng thê thảm. Trên làn
da trắng sứ của y phủ đầy những dấu hôn đỏ tím bầm dập, những vết cắn và cả
những dòng dịch trắng đục nhầy nhụa vẫn còn đọng lại bên trong đùi trong, trông
chẳng khác nào một con đĩ vạn người kỵ. Y nằm đó, hơi thở thoi thóp, yếu ớt đến
mức khiến người ta phải xót xa.
Tiêu Kế Yên nhìn người thiếu niên bị mình hành hạ
đến mức ngất xỉu, trái tim không hề có chút hối lỗi nào, ngược lại còn thỏa
mãn vô cùng. Hắn dùng vạt áo của mình cẩn thận lau đi những vết tích trên người
Hoài Nam. Động tác của hắn lúc này vô cùng dịu dàng, hoàn toàn
khác hẳn với sự tàn bạo trước đó.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập từ phía sau vọng lại, mỗi lúc
một gần.
Lục Tinh Hà xông vào, hơi thở hắn hổn hển, bộ dạng cũng tàn tạ không kém. Nhìn Hoài
Nam ngất xỉu trong vòng tay của Tiêu Kế Yên, hắn chẳng cần hỏi, chỉ nhìn qua những dấu
vết ám muội kia là đủ để hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lục Tinh Hà đứng tại chỗ, trong mắt hắn không hề
có lấy một tia ngạc nhiên, chỉ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, rồi nhàn nhạt cất lời :
"Nhớ lại rồi sao?"
Tiêu Kế Yên vẫn không thèm ngẩng đầu lên nhìn gã,
bàn tay hắn vẫn mải mê vuốt ve gò má còn vương lệ của người dưới thân. Hắn khẽ
nhếch môi, đáp lại bằng giọng điệu đầy mỉa mai:
"Nếu không nhớ lại, chẳng phải sẽ để ngươi
nẫng tay trên, đem bé cưng giấu đi chiếm làm của riêng sao?"
Lục Tinh Hà khẽ nhún vai, vẻ mặt thản nhiên như
thể việc này là lẽ đương nhiên.
"Ta cũng chẳng có cách nào giúp ngươi lấy lại
trí nhớ. Vả lại..." Gã dừng lại một chút, ý cười trong mắt
càng đậm thêm: “Chuyện chiếm em ấy làm của riêng ấy à, ai mà chả muốn chứ?”
Tiêu Kế Yên lạnh lùng liếc gã một cái, rõ ràng là
không hài lòng với thái độ cợt nhả của đối phương. Hắn chẳng buồn so đo thêm, cúi người
bế Hoài Nam lên. Thân thể y mềm nhũn, đầu gục vào vai hắn, hơi thở vẫn còn yếu
ớt sau trận hoan ái
tàn bạo vừa rồi.
Tiêu Kế
Yên đưa mắt quan sát hang động một lượt, rồi nhìn
thẳng vào mắt Lục Tinh Hà mà hỏi:
"Đây là đâu?"
Lục Tinh Hà thong thả
đi dạo một vòng quanh hang động, bàn tay
gã hờ hững lướt qua những vách tường sần sùi, giọng nói cất lên mang theo sự
mỉa mai không giấu diếm:
"Chúng ta vừa rơi
vào động phủ của một vị tiền bối cao nhân nào đó. Ta thì chẳng được may mắn
như ngươi, vừa tiếp đất đã bị một lũ quái thú truy đuổi, vất vả lắm
mới tìm được đường đến đây."
Gã dừng lại trước mặt
Tiêu Kế Yên, ánh mắt dừng lại ở những dấu vết đỏ chói trên làn da trắng ngần
của người đang hôn mê, trong đó ẩn
chứa một tia ghen tị:
"Còn ngươi thì hay rồi, rơi ngay vào trận pháp ảo giác, chẳng những khôi phục được
toàn bộ ký ức, lại còn được tận hưởng bé
cưng. Thích quá nhỉ?"
Tiêu Kế Yên chẳng buồn để tâm đến những lời sặc
mùi ghen tị ấy. Hắn điều chỉnh lại tư thế
bế để y có thể nằm thoải mái hơn, rồi mới lạnh nhạt lên tiếng:
“Tìm lối ra trước đã.”
Trước
thái độ của Tiêu Kế Yên, Lục Tinh Hà cũng thôi không cợt nhả. Gã nheo
mắt nhìn quanh hang động tối tăm, giọng nói chợt trở nên nghiêm túc lạ thường.
“Thứ linh dược mà Sư tôn cần có lẽ ở ngay
gần đây thôi, ta đã cảm nhận được hơi thở của nó.”
Kiếp này Lục Tinh Hà chọn làm một y sư, nên khứu
giác cũng trở nên cực kỳ nhạy bén với các loại linh dược.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY