Chương 15: H

 [LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5VR8CIRR5R]

Kim trên đồng hồ xe đã lặng lẽ nhảy qua vài con số, nhưng cuộc hoan ái cuồng loạn trong không gian chật hẹp ấy vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

An Diệp cảm thấy ý thức mình như một sợi dây diều bị đứt đoạn, lơ lửng giữa tầng mây của khoái lạc điên cuồng. Cậu không còn nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình bị xâm phạm, mọi khái niệm về thời gian đều tan biến, chỉ còn lại cảm giác căng trướng và đau rát không ngừng truyền đến từ nơi giao hợp nhầy nhụa.  

Đôi chân thon dài lúc trước còn có thể vùng vẫy, giờ đây chỉ có thể run rẩy vòng quanh eo kẻ hành hạ mình một cách yếu ớt.  

“Lâm… hức… tha cho tớ… mệt quá… không chịu nổi nữa rồi… a…!”

Tiếng van xin của An Diệp đã khàn đặc. Cổ họng cậu đau rát vì phải rên rỉ quá lâu, nhưng Khuất Lâm dường như vẫn chưa thỏa mãn. Hắn giống như một con dã thú đang lên cơn nghiện, đôi mắt đỏ vằn tia máu si mê nhìn chằm chằm vào huyệt nhỏ sưng tấy của cậu.

Huyệt dâm vì bị cày xới quá mức giờ đây đã sưng vù, nóng hổi như bị thiêu đốt. Nó không thể khép lại được nữa, chỉ có thể bất lực mở rộng để đón nhận từng cú nắc dồn dập của gậy thịt thô to. Mỗi lần Khuất Lâm thúc vào, một lượng lớn tinh dịch trắng đục từ những lần trước đó lại bị ép trào ra ngoài, chảy dọc theo kẽ mông rồi thấm xuống mặt ghế da đã loang lổ dịch thể.

Cơ thể của An Diệp rốt cuộc cũng chạm tới giới hạn chịu đựng, tầm nhìn của cậu bắt đầu nhòe đi, đôi mắt ngập nước đờ đẫn từ từ khép lại, hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận.

Khuất Lâm cảm nhận được người dưới thân đã mất đi ý thức, nhưng động tác của hắn vẫn không hề chậm lại, hông hắn thúc mạnh một cú lút cán vào sâu trong bên trong, rồi gầm nhẹ một tiếng, bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi, lấp đầy cơ thể của cậu thiếu niên tội nghiệp.

Khuất Lâm vùi mặt vào hõm cổ An Diệp, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết trộn lẫn với vị tanh nồng của tinh dịch, nhưng ánh mắt lại dần trở nên lạnh lẽo và thâm trầm.

Hắn nhớ lại ly rượu tại buổi tiệc ban tối. Kẻ nào đó đã cả gan bỏ thuốc hắn, dù không biết mục đích cuối cùng của chúng là gì, nhưng sự cố ngoài ý muốn với An Diệp ngày hôm nay đã khiến mọi kế hoạch ban đầu phải thay đổi hoàn toàn. 

Khuất Lâm lạnh lùng rút điện thoại từ túi áo khoác treo trên ghế ra. Ánh sáng xanh từ màn hình rọi lên khuôn mặt góc cạnh của hắn.

Sau vài tiếng tút dài, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

“Toàn bộ tài liệu về các vụ trốn thuế và gian lận nghiên cứu của lão già Đỗ… tung hết lên các mặt báo ngay bây giờ. Tôi muốn sáng mai, cái tên Chủ tịch Đỗ và tập đoàn nhà họ Đỗ phải trở thành miếng mồi ngon nhất cho đám truyền thông xâu xé.”

Rồi hắn dứt khoát tắt máy, ném điện thoại sang một bên rồi siết chặt vòng tay, ôm lấy thiếu niên nhỏ bé đang hôn mê vào lòng. Trong bóng tối của khoang xe chật hẹp, Khuất Lâm nở một nụ cười tàn nhẫn, nụ hôn của hắn đặt lên trán An Diệp chẳng khác nào một dấu ấn nô lệ, báo hiệu cho một tương lai tăm tối của cậu sắp bắt đầu.

...

Nắng sớm lọt qua rèm cửa, rọi thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của An Diệp.

An Diệp mệt mỏi nheo mắt, đầu óc nặng trịch như bị đá đè, chỉ vừa mới khẽ nhích người, một cơn đau xé tâm can từ phía hạ thân đột ngột sộc thẳng lên đại não, khiến cậu không kìm được mà rên rỉ thành tiếng. Toàn thân rã rời, từng thớ thịt như bị xé vụn ra rồi chắp vá lại một cách cẩu thả.

Ký ức hỗn loạn trong xe đêm qua ùa về như một cuốn phim quay chậm. Tiếng vải sơ mi bị xé rách, hơi thở nồng nặc mùi rượu hòa lẫn với sự va chạm thô bạo đến phát điên của Khuất Lâm... Tất cả đều khiến An Diệp thấy ghê tởm.

An Diệp nhìn lên trần nhà, nước mắt cứ thế lặng lẽ trào ra. Cậu thấy thật nhục nhã, nhưng cay đắng hơn là cậu chẳng biết phải hận ai. Hận Khuất Lâm sao? Nhưng hắn cũng là nạn nhân bị bỏ thuốc kia mà.

Đúng lúc này, cửa phòng khẽ "cạch" một tiếng rồi mở ra. Khuất Lâm bước vào, trên tay là một khay cháo nóng hổi. Hắn chỉ mặc độc một chiếc quần dài, để lộ lồng ngực săn chắc với vài vết cào còn rướm máu trên vai.

Khác hẳn với vẻ điên cuồng trong xe đêm qua, Khuất Lâm lúc này trông lại cực kỳ bình thản, thậm chí gương mặt hắn còn vương chút vẻ quan tâm giả tạo. Hắn đặt khay cháo lên bàn, rồi ngồi xuống mép giường, đưa tay định chạm vào trán cậu:

Tỉnh rồi à? Ăn chút cháo đi cho ấm bụng.”

An Diệp hoảng sợ né tránh cái chạm của hắn, cả cơ thể cậu không kìm được mà run lên bần bật, đôi mắt ngập nước đầy vẻ kinh hoàng nhìn người đàn ông trước mặt.

Bàn tay Khuất Lâm khựng lại giữa không trung. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một tia âm u sắc lạnh lóe lên trong đáy mắt hắn nhưng rồi nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ hối lỗi giả tạo. Hắn thu tay về, giọng nói khàn đặc đầy vẻ tự trách:

“Diệp... tớ xin lỗi. Đêm qua tớ thực sự không làm chủ được bản thân. Tớ bị người ta bỏ thuốc vào rượu, đến lúc nhận ra thì mọi chuyện đã...”

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/04/chuong-16.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!