Chương 13
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q4isI5L1s]
Tiêu Kế Yên lạnh lùng nhắc nhở:
“Cẩn thận dưới chân, trong màn sương này
không biết sẽ có thứ gì đâu.”
Lời vừa dứt, mặt đất dưới
chân cả ba đột ngột rung chuyển dữ dội. Đây rõ ràng không phải là một cơn địa chấn tự nhiên, mà là
cơ quan ẩn sâu trong bí cảnh đã bị kích hoạt sau hàng nghìn năm ngủ yên.
Hoài Nam chỉ kịp kêu lên một
tiếng kinh hãi rồi mặt đất hoàn toàn sụp đổ. Cả ba người cùng rơi
tự do vào khoảng không đen ngòm bên dưới. Chỉ trong nháy mắt, làn sương mù và
bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng cả ba.
Không
rõ thời gian đã trôi qua bao lâu, Tiêu Kế Yên bị đánh thức bởi một luồng
ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mắt. Hắn khẽ rên lên một tiếng, đưa tay ôm
lấy cái đầu đang đau nhức như búa bổ, mất vài giây mới có thể định thần lại được.
Ký ức cuối cùng trong đầu hắn là cảnh tượng mặt
đất sụp đổ và cả ba cùng rơi xuống vực thẳm đen ngòm. Nghĩ đến đây, Tiêu Kế Yên
lập tức bật dậy, ánh mắt dáo dác nhìn quanh để tìm kiếm bóng dáng của Hoài Nam.
Tuy nhiên, khung cảnh trước mắt lại hoàn toàn nằm
ngoài dự liệu. Đây hoàn toàn không phải là đáy vực hay một hang
động như hắn tưởng tượng, mà là một căn phòng khép kín được xây dựng vô cùng
kiên cố. Nó hơi giống ngục tối, nhưng cách bày trí lại vô cùng quái dị.
Trên những bức tường đá lạnh lẽo, thay vì treo
xiềng xích hay những loại hình cụ tra tấn thông thường, người ta lại treo vô số
những món đồ có hình dạng kỳ lạ bằng da và kim loại.
Ánh mắt hắn tiếp tục dời sang giữa phòng, nơi đặt
một chiếc giường lớn được phủ nệm mềm mại, hoàn toàn lạc quẻ với không gian u
tối xung quanh. Trên chiếc giường ấy, một thanh niên đang nằm đó với dáng vẻ vô
cùng khổ sở, cơ thể y không ngừng vặn vẹo, đôi môi hé mở phát ra những tiếng
rên rỉ dâm đãng khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai.
Tiêu Kế Yên bị thanh âm ám muội kia thôi
thúc, đôi chân vô thức bước lại gần chiếc giường lớn giữa phòng.
Khi chỉ còn cách vài bước chân, ánh sáng từ trên
cao rọi xuống vừa vặn để hắn nhìn rõ khuôn mặt của người đang nằm đó. Giây phút nhìn rõ dung mạo ấy, cả người hắn cứng đờ như hóa đá.
Người đang nằm đó không ai khác chính là Hoài Nam.
Nhưng Hoài Nam lúc này không còn vẻ ngây thơ, nhút nhát thường ngày. Y nằm đó
với y phục xộc xệch, đôi mắt phủ một lớp sương mờ mịt và làn da ửng hồng một cách bất thường. Trông y lúc này chẳng khác nào một đóa
hoa đang bị nung trong ngọn lửa dục vọng, hoàn toàn đánh mất lý trí, chỉ còn
lại bản năng nguyên thủy nhất.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ ngươi trước mắt, đầu hắn bỗng nhói lên một cơn đau buốt như
bị kim đâm, theo sau đó là một loạt những ký ức
kỳ lạ vốn không thuộc về hắn bắt đầu ồ ạt ùa về như thủy triều.
Trong những mảnh ký ức chớp nhoáng đó, Tiêu Kế Yên thấy một "bản
thân" khác đến từ một thế giới xa lạ. Ở nơi đó, hắn đem lòng yêu thầm
người thiếu niên này nhưng chỉ nhận lại sự khước từ lạnh nhạt. Để rồi trong sự
tuyệt vọng, hắn đã cùng Lục Tinh Hà bắt tay để giam cầm đóa hoa ấy bên mình mãi
mãi.
Nhưng lồng giam ấy dù kiên cố đến đâu cũng không giữ chân
được một trái tim đã nguội lạnh. Hoài Nam vì không chịu nổi sự giam cầm tàn
bạo của hắn và Lục Tinh Hà mà đã chọn cách kết liễu đời mình để tìm kiếm sự
giải thoát. Vì quá đau khổ và ám ảnh trước cái chết của người thương, bọn họ
cũng đã tự sát theo y, rồi cả ba lại bắt đầu một vòng lặp định mệnh mới tại
thế giới này.
Trong khi Tiêu Kế Yên còn đang bị giày vò bởi
những luồng ký ức hỗn loạn thì người đang nằm trên giường bỗng có động tĩnh. Trước khi Tiêu Kế Yên kịp định thần, Hoài Nam đã
đột ngột lao đến đẩy ngã hắn xuống sàn, rồi dứt khoát ngồi cưỡi lên người hắn.
Cơ thể Hoài Nam nóng hầm hập như một khối than
hồng, hơi nóng tỏa ra từ da thịt y len lỏi qua lớp quần áo, khiến Tiêu Kế Yên
cảm thấy như mình cũng đang bị thiêu đốt. Y không ngừng khóc, những giọt nước
mắt nóng hổi rơi lã chã xuống khuôn mặt hắn, hòa cùng giọng nói nghẹn ngào đứt quãng:
"Cho em... em khó chịu lắm... làm ơn cho em
đi mà..."
Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Hoài Nam run rẩy không thôi, y luống
cuồng tìm cách cởi bỏ những
chiếc cúc áo trên người Tiêu Kế Yên.
Tiêu Kế Yên mờ mịt trong giây lát rồi lập tức nhận
ra đây là khoảng thời gian Hoài Nam phản kháng quyết liệt nhất, và để bắt y
phải nghe lời, hắn cùng Lục Tinh Hà đã nhẫn tâm dùng đến những loại dược vật
mạnh nhất để biến y thành một con búp bê chỉ biết cầu xin sự thương hại trong cơn mê muội của dục vọng.
Nhìn người thiếu niên trước mắt đang bị hành hạ
bởi tác dụng của thuốc, đũng quần hắn không kìm được mà nhô cao.
Tiêu Kế Yên đưa tay vòng qua tấm lưng trần đang
run rẩy của Hoài Nam rồi siết chặt y vào lòng mình. Cảm giác da thịt kề sát,
hơi ấm quen thuộc mà hắn hằng khao khát sau bao nhiêu năm xa cách khiến bức tường kiên cố trong lòng hắn hoàn
toàn sụp đổ.
Hắn ôm y thật chặt, như thể đang ôm lấy một món
bảo vật quý giá đã từng bị đánh mất nay lại vất vả tìm về được. Mặc kệ đây là
thực hay chỉ là một ảo giác phù hoa
do hắn tự dệt nên, thì lúc này hắn chỉ muốn chiếm hữu lấy hơi ấm
này một lần nữa, giam cầm y trong vòng tay mình để y không bao giờ có thể rời
bỏ hắn thêm một lần nào nữa.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY