Chương 12
Lục Tinh Hà không vì sự
cự tuyệt của y mà nảy sinh bực bội, ngược lại, nhìn dáng vẻ dỗi hờn này lòng hắn lại
càng ngứa ngáy. Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ
lên đôi môi đang chu ra đầy uất ức của đối phương, thì thầm dỗ dành:
"Được rồi, không ăn kẹo thì thôi.
Vậy... đệ dẫn huynh ra ngoài chơi nhé? Chúng ta đi xem thả đèn hoa đăng, xem
người ta diễn múa rối, huynh có muốn đi không?"
Nghe đến hai chữ "đi chơi", đôi mắt còn
vương nước của Hoài Nam hơi động. Với y, được xuống núi ngắm phố xá luôn là một ước mơ xa xỉ, vì từ khi tới đây y lúc nào cũng bị bắt phải ở trên núi, hiếm khi được nhìn
ngắm thế gian bên ngoài.
Hoài Nam ngưng khóc hẳn, đôi lông mày nhỏ nhíu lại,
vẻ mặt hiện rõ sự đấu tranh.
Một lúc lâu sau, y mới lí nhí hỏi lại, giọng vẫn
còn mang theo tiếng nấc cụt:
"Đi chơi... thật chứ? Đệ không gạt ta đấy
chứ?"
Lục
Tinh Hà mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ dung túng:
"Thật, đệ không lừa huynh. Đệ đưa huynh đi
chơi hội, chỉ hai chúng ta thôi."
Hoài Nam bặm môi suy nghĩ thêm một chút. Y thấy đề
nghị này quá hời, nếu đi chơi thì sẽ được xem bao nhiêu là thứ lạ mắt. Cuối
cùng y cũng chịu thỏa hiệp, nhưng vẫn không quên mặc cả:
"Vậy... ra ngoài đi chơi rồi, đệ vẫn phải mua
kẹo cho ta. Ta muốn mua hai cây kẹo hồ lô... không, ba cây cơ! Đệ mua cho ta
thì ta mới hết giận."
Lục Tinh Hà nghe vậy thì không nhịn được mà bật
cười khẽ.
"Được, mua cho huynh mười cây cũng
được."
..
Thế
nhưng kế hoạch đi chơi phố của Hoài Nam rốt cuộc cũng không thể thực hiện
được. Ngay khi y vừa tỉnh dậy với đôi mắt sáng rực đầy mong đợi, thì Sư
tôn đã xuất hiện, mang theo một tin tức không mấy vui vẻ với y: Y cùng Lục
Tinh Hà và Tiêu Kế Yên mấy hôm nữa sẽ phải tiến vào bí cảnh để tìm linh dược.
Loại
dược liệu này vốn cực kỳ khó chiều, hái xuống quá một khắc mà không dùng ngay
sẽ lập tức mất tác dụng. Vì thế, dù Sư tôn có xót Hoài Nam đến mấy, ông cũng
không thể không bắt y đi vào nơi nguy hiểm ấy một chuyến.
Hoài
Nam thấy không khí căng thẳng, lại nghe phải vào nơi đáng sợ, y lập tức mếu
máo, níu chặt lấy vạt áo Lục Tinh Hà:
“Không
đi... Ta không đi đâu... Đệ bảo dẫn ta đi mua kẹo mà... Lừa gạt!”
Lục Tinh Hà nghe vậy liền nắm lấy đôi
bàn tay nhó nhắn của Hoài Nam, bao bọc chúng trong lòng bàn tay rộng lớn của
mình, rồi nhẹ giọng thủ thỉ:
"Đệ không lừa huynh, chỉ là dời ngày đi một
chút thôi. Huynh nghĩ xem, linh dược kia là để giúp huynh khỏe mạnh, sau này sẽ
không còn thấy đau hay khó chịu nữa, cũng không phải uống thuốc đắng nữa, có
được không?"
Hoài Nam vẫn còn sụt sịt, đôi mắt sưng húp nhìn
hắn đầy nghi hoặc.
Thực tế, dù Hoài Nam có đồng ý hay không thì
chuyến đi này cũng đã là chuyện định sẵn. Sư tôn đã quyết, y dù có khóc lóc đến
mấy cũng chỉ là tốn công vô ích.
"Thật... thật chứ?" Hoài Nam nhỏ giọng
hỏi lại, ngón tay khẽ siết lấy ống tay áo của Lục Tinh Hà như tìm kiếm một sự
đảm bảo.
"Thật, đệ bao giờ lừa huynh chưa?" Lục
Tinh Hà đưa tay lau đi vệt nước mắt còn sót lại trên gò má trắng hồng của y, ánh mắt hắn tràn
ngập vẻ dung túng.
Hoài Nam cúi đầu, đôi môi nhỏ bặm lại đắn đo, cuối cùng trước những lời hứa
hẹn ấy, y cũng chịu gật đầu thỏa hiệp.
...
Ngày xuất phát cuối cùng cũng đến.
Không khí tại cổng vào bí cảnh hôm nay có phần sôi
động hơn thường lệ. Sư tôn đứng trước lối vào, trên tay là vài món pháp bảo hộ
thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Ông không dặn dò quá nhiều những lời sáo rỗng,
chỉ nhấn mạnh vào mục tiêu duy nhất: hái thuốc và đưa Hoài Nam trở ra an toàn.
"Đi thôi." Sư tôn vẫy tay.
Cánh
cửa bí cảnh khổng lồ chậm rãi chuyển động, phát ra những tiếng ầm ầm nặng nề
như tiếng gầm của một mãnh thú cổ xưa. Chẳng mấy chốc, làn sương mờ ảo bên
trong đã hoàn toàn nuốt chửng bóng dáng của cả ba người.
Ngay
khi vừa bước chân qua ranh giới của cánh cửa đá, cái ấm áp của nắng trời lập
tức bị thay thế bởi luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc của rêu xanh và sự
mục nát của thời gian. Làn sương mù xám xịt dày đặc tựa như một dải lụa ẩm ướt,
quấn quýt lấy chân người, che khuất mọi tầm nhìn chỉ trong vài bước chân.
Hoài
Nam sợ hãi không dám buông vạt áo của Lục Tinh Hà ra, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết
chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
“Tối... Ta sợ... Tối quá...” Y mếu máo, giọng nói nhỏ xíu
như tiếng muỗi kêu run rẩy vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Lục
Tinh Hà kiên nhẫn vòng tay qua vai Hoài Nam, kéo sát y vào lòng mình. Hắn khẽ
cúi đầu, dịu giọng dỗ dành:
“Ngoan,
có đệ ở đây rồi. Đừng sợ.”
Tiêu Kế
Yên đi phía trước dẫn đường, thanh trường kiếm trên tay hắn thỉnh thoảng lại
chém đứt những bụi gai ngáng đường. Hắn không ngoái đầu lại, nhưng sống lưng
cứng nhắc đã tiết lộ sự khó chịu trong lòng. Tiếng sụt sịt của Hoài Nam và sự
thân mật quá mức của hai người phía sau giống như những chiếc gai nhỏ đâm vào tim
của hắn.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY