Chương 12
An Diệp nghe vậy vội vàng lắc đầu giải thích:
“Không phải đâu! Tớ... tớ chỉ sợ làm phiền cậu thôi...”
Khuất Lâm khẽ thở
dài một tiếng, rồi dịu dàng ôm cậu vào lòng, giọng cũng dịu xuống.
“Thôi được rồi, tớ biết cậu
lo cho tớ. Nhưng sau này đừng có nói mấy lời như thế nữa, tớ không thích đâu. Với
tớ, không có việc gì quan trọng bằng cậu cả, rõ chưa?”
An Diệp vùi mặt vào lòng hắn, lí nhí đáp một tiếng "ừ" thật nhỏ.
Cậu thấy mình thật may mắn khi có một người bạn tuyệt vời như Khuất Lâm.
...
Thoắt cái mà đã hai tháng trôi qua.
Hội trường lớn của trường tối nay lung linh và tráng lệ hơn bao giờ hết,
đèn hoa rực rỡ, tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của thầy cô
và sinh viên, làm không khí thêm phần náo nhiệt. Đây là buổi tiệc chúc mừng dự
án nghiên cứu khoa học của nhóm Khuất Lâm vừa xuất sắc giành giải Nhất cấp
thành phố.
An Diệp đứng ở một góc khuất gần bàn tiệc, tay cầm ly nước cam, đưa mắt
nhìn về phía trung tâm sảnh. Suốt hai tháng qua, cuộc sống của cậu dường như đã
quay trở lại quỹ đạo bình thường, thậm chí còn yên bình hơn trước, gã lạ mặt
kia dường như cũng lặn mất tăm, không thấy gửi thêm bất kỳ tin nhắn đe dọa nào
nữa.
Nhìn Khuất Lâm đứng giữa
vòng vây tán thưởng của mọi người, An Diệp bất giác cong môi cười. Hôm nay hắn
diện bộ vest đen chững chạc, gương mặt điển trai ngời sáng dưới ánh đèn, đang
lịch thiệp trò chuyện với các vị giáo sư. Đứng cạnh hắn, Tuệ An cũng rạng rỡ như một nàng công
chúa trong bộ váy trắng tinh khôi. Hai người họ thỉnh thoảng lại nhìn nhau mỉm cười, một đen một trắng, hài
hòa và xứng đôi đến mức khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải thầm ngưỡng mộ.
Đang mải mê với mớ suy
nghĩ vẩn vơ, An Diệp bỗng thấy Khuất Lâm tách khỏi đám đông, rồi bước về phía
mình. Hắn vừa đi vừa nới lỏng cà vạt, khuôn mặt thường ngày vốn điềm tĩnh giờ
hơi ửng đỏ vì men rượu.
“Về thôi.” Khuất Lâm nói,
giọng có chút khàn khàn, mang
theo hơi men nồng nặc.
An Diệp ngạc nhiên, cậu
nhìn đồng hồ rồi lại nhìn về phía đám đông vẫn đang hò hét chúc tụng đằng sau:
“Ơ, tiệc vẫn đang vui mà?
Cậu là nhân vật chính, bỏ về giữa chừng thế này có ổn không? Tuệ An còn đang đứng đợi cậu kìa...”
Khuất Lâm chẳng thèm để ý
đến lời cậu nói, hắn cứ thế nắm lấy cổ tay An Diệp lôi đi. Ban đầu, trông hắn
vẫn có vẻ tỉnh táo, thế nhưng vừa ra đến sảnh lớn, bước chân Khuất Lâm bỗng
loạng choạng hẳn đi.
Hắn khựng lại, một tay vịn
vào cột đá cẩm thạch lạnh lẽo, tay kia thì đưa lên day day thái dương, vẻ mặt
trông cực kỳ khó chịu.
“Sao thế? Khó chịu hả?”An
Diệp vội vàng chạy lại đỡ lấy hắn.
Khuất Lâm không trả lời,
hắn lờ đờ ngước mắt nhìn cậu một cái rồi bỗng nhiên đổ ập cả thân hình cao lớn
lên người An Diệp. Cậu giật mình, vội vàng gồng hết sức để không bị hắn đè bẹp.
Hơi thở nồng nặc mùi rượu phả thẳng vào tai An Diệp khiến cậu thấy hơi nhột.
“Mệt quá... Đưa tớ về...” Khuất
Lâm lầm bầm trong họng, giọng nói đầy vẻ ỷ lại.
An Diệp vất vả dìu hắn ra
bãi đỗ xe. Càng đi, Khuất Lâm càng có vẻ không tỉnh táo, cả cơ thể nặng trịch cứ thế tựa hẳn vào người cậu, miệng không ngừng lảm nhảm những câu rời rạc chẳng đầu chẳng
cuối. An Diệp vừa phải dìu
hắn, vừa phải nhỏ giọng dỗ
dành như đang dỗ một đứa trẻ bướng bỉnh:
“Rồi rồi, về đây. Cậu bám
chắc vào tớ, đừng có ngã đấy nhé.”
Loay hoay mãi, An Diệp mới
mở được cửa xe rồi chật vật đẩy hắn vào ghế phụ. Khuất Lâm vừa chạm lưng vào ghế
đã nhắm nghiền mắt lại, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở dồn dập đứt quãng.
An Diệp thở phào một
tiếng, vừa định vòng sang ghế lái thì đã bị một lực mạnh kéo ngược trở lại.
“Á!”
An Diệp khẽ kêu lên một
tiếng, cả cơ thể mất đà ngã thẳng vào lồng ngực vững chãi của Khuất Lâm. Cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì “rầm” một
tiếng, Khuất Lâm đã nhanh như
chớp dùng tay kéo sập cửa xe lại. Ngay sau đó, hắn xoay người, đè An Diệp xuống
ghế da. Toàn bộ sức nặng của cơ thể to lớn kia đổ ập xuống khiến An Diệp nghẹt
thở, cậu hoảng hốt chống hai
tay lên ngực hắn, cố gắng đẩy hắn ra xa.
“Lâm... cậu làm cái gì
thế? Buông tớ ra... cậu say quá rồi!”
Đến lúc này, An Diệp mới
nhận ra có điều gì đó không ổn. Khuất Lâm dường như không chỉ đơn giản là say
rượu. Người hắn nóng hầm hập như một hòn than, mồ hôi vã ra đầm đìa ướt đẫm cả
chiếc áo sơ mi mỏng. Đôi mắt hắn đỏ vằn những tia máu, hơi thở gấp gáp, nặng nề
phả thẳng vào mặt cậu, tựa như một con thú săn mồi đang động dục.
Khuất Lâm vùi mặt vào hõm
cổ An Diệp, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết trên da thịt cậu. Giọng hắn
khản đặc:
“Nóng... Diệp ơi... tớ khó
chịu quá... giúp tớ với...”
Hành động này của hắn
khiến An Diệp nhớ lại những ký ức kinh hoàng lúc trước, cậu hoảng loạn đánh vào
ngực hắn mong hắn buông cậu ra.
“Không... Lâm ơi, cậu tỉnh
lại đi! Đừng làm thế này mà... hức... tớ xin cậu... bỏ tớ ra!”
Thế nhưng, Khuất Lâm lúc
này dường như chẳng còn nghe thấy gì nữa. Men rượu hòa cùng tác dụng của thuốc
khiến hắn mất hết lý trí, chỉ còn lại bản năng của một con thú dữ. Thấy người
dưới thân cứ liên tục vùng vẫy chống đối, Khuất Lâm khẽ tặc lưỡi một tiếng bực
bội, rồi dứt khoát giật phăng chiếc cà vạt trên cổ mình xuống, trói tay An Diệp
với tay nắm cửa xe phía trên đầu.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY