Chương 11
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/1BI92Fjx6V]
Sau đó, An Diệp
được Khuất Lâm đưa về nhà.
Trong phòng ngủ
yên tĩnh, An Diệp ngồi trên giường, trên tay là tách trà nóng. Cậu không dám ngẩng
đầu lên đối diện với Khuất Lâm, chỉ có thể cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt trà
sóng sánh.
Khuất Lâm khẽ thở dài, hắn ngồi xuống mép giường ngay cạnh cậu, giọng nói
trầm ấm đầy vẻ lo lắng:
“Sao lúc đó cậu lại ở đấy? Tớ cứ
ngỡ cậu đã về nhà từ lâu rồi chứ.”
An Diệp siết chặt lấy tách trà trong tay, đầu ngón tay trắng bệch. Phải mất một lúc lâu sau,
cậu mới khó khăn nghẹn ngào thốt ra từng chữ đứt quãng:
“Tớ... tớ bị bắt
phải đến...”
Vừa dứt câu, những giọt nước mắt nóng hổi lại lã chã rơi xuống. An Diệp cúi gằm mặt, bờ vai gầy run lên theo
từng tiếng nấc nghẹn:
“Cái gã... cái gã lạ mặt
hôm trước ở trong ngõ... hắn có ảnh của tớ... Hắn chụp trộm lúc tớ bị... bị hắn
làm nhục. Hắn dọa tớ, bảo tớ phải đến phòng thể dục ngay lúc đó... Nếu không...
hắn sẽ gửi mấy tấm ảnh nhục nhã đó cho tất cả mọi người xem. Tớ sợ lắm Lâm ơi,
tớ không dám nói với ai cả... tớ chỉ biết làm theo lời hắn thôi...”
Nghe đến đây, Khuất Lâm lập tức tiến lại gần, ôm trọn lấy bờ vai gầy guộc
đang run rẩy của An Diệp vào lòng:
“Không sao, không sao cả... Có tớ ở đây rồi. Đừng
khóc nữa Diệp à, mọi chuyện ổn rồi, tớ sẽ không để kẻ nào làm hại cậu thêm lần
nào nữa đâu.”
Tựa đầu vào lồng
ngực ấm áp ấy, An Diệp khẽ hít một hơi
thật sâu. Mùi hương quen thuộc trên người hắn, khiến trái tim vốn đang nát vụn của
cậu dần bình yên một cách kỳ lạ.
Nhưng An Diệp đâu
biết, chính
cái người đang ôm cậu vào lòng, đang thề thốt bảo vệ cậu kia, lại là kẻ đứng
sau tất cả mọi chuyện. Ở góc
khuất mà An Diệp không thể nhìn thấy, đôi mắt Khuất Lâm chẳng hề có chút xót xa
nào. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, khóe môi thoáng cong lên một
nụ cười đắc thắng.
...
“Anh Lâm!”
Nghe thấy tiếng gọi,
Khuất Lâm và An Diệp đều đồng
loạt quay lại nhìn.
Tuệ An chạy đến trước mặt hai người, hơi thở có chút dồn dập, hai má cô đỏ
bừng. Cô ôm xấp tài liệu trước ngực, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Khuất Lâm, giọng nói mang theo
chút nũng nịu:
“Anh Lâm ơi, anh có thể ở lại
giúp em một chút được không? Cái phần số liệu trong báo cáo hôm nay em xem lại
mãi mà vẫn thấy rối quá, có mấy chỗ em thực sự không hiểu lắm...”
Nói đoạn, Tuệ An khẽ cắn môi, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ mong chờ nhìn Khuất Lâm. Sự chân thành xen lẫn
chút yếu đuối của cô gái xinh xắn ấy khiến người ta chỉ cần liếc qua cũng khó
lòng nỡ lòng từ chối.
Khuất Lâm vừa nghe xong, đang định lắc đầu từ chối thì An Diệp đã vội
chen ngang. Cậu kéo kéo tay áo Khuất Lâm, gượng cười bảo:
“Thôi, Lâm cứ ở lại giúp cô ấy đi. Tớ tự về được mà, không sao đâu.”
Dù rất không muốn phải về một mình, nhưng An Diệp
hiểu rõ dự án này quan trọng với Khuất Lâm đến nhường nào. Cậu không muốn vì sự
yếu đuối của bản thân mà làm hỏng bao công sức bấy
lâu nay của hắn.
Tuệ An đứng bên cạnh thấy An Diệp nói thế thì mừng rỡ ra mặt, cô cũng vội
vàng bồi thêm vào:
“Đúng đấy anh Lâm, anh Diệp lớn đùng thế kia rồi, có phải trẻ con đâu mà cần
anh đưa đón mãi. Chỉ có mấy chỗ
này thôi, nhanh lắm ạ.”
Nghe Tuệ An nói câu đó, ánh mắt Khuất Lâm bỗng chốc lạnh đi. Hắn liếc cô một cái, cái nhìn sắc bén ấy khiến nụ cười trên môi Tuệ An lập tức cứng lại. Thế nhưng chỉ trong nháy
mắt, vẻ mặt Khuất Lâm lại trở
về dáng vẻ ôn hòa quen thuộc. Hắn nắm chặt lấy bàn tay của An Diệp, giọng nói bình thản mà dứt khoát:
“Anh mệt rồi, mấy cái này để
mai tính nhé.”
Rồi chẳng đợi Tuệ An kịp ú ớ thêm lời nào, Khuất Lâm đã dứt khoát kéo An Diệp
rời đi. Hắn bước đi rất nhanh, gần như không cho cậu cơ hội phản ứng.
Tuệ An đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn bóng dáng hai người khuất dần
sau khúc ngoặt. Gương mặt vốn
thanh tú giờ đỏ bừng vì vừa thẹn vừa tức, đôi tay siết chặt xấp tài liệu đến mức giấy bị vò nhăn
nhúm. Cô vốn
tự tin với sức hút của mình, cho rằng Khuất Lâm chắc chắn sẽ mủi lòng mà ở lại.
Ai dè, cô lại bị hắn dội thẳng một gáo nước lạnh ngay trước mặt người ngoài.
Tuệ An hậm hực giậm chân thật mạnh xuống sàn nhà, ánh mắt hằn lên sự ghen tị
không thèm che giấu, cô nghiến răng lẩm bẩm đầy ác ý.
"Cái người đó có gì hay ho chứ? Đàn ông con trai gì mà cứ bám dính lấy
người khác như keo vậy, thật là chướng mắt!"
Trong khi đó, bên này Khuất
Lâm kéo An Diệp đi rất nhanh, cậu gần như phải chạy mới theo kịp hắn. Bàn tay bị hắn siết chặt đến đau nhức, nhưng An Diệp chẳng dám kêu ca nửa lời.
“Lâm ơi... cậu đi chậm lại
một chút... tớ... tớ theo không kịp...”
An Diệp hổn hển gọi, giọng nói run run vì kiệt sức.
Đến lúc này Khuất
Lâm mới chịu dừng lại. Hắn quay người lại, hơi thở vẫn còn chút nặng nề, ánh mắt tối sầm mang theo một tầng u ám khó đoán:
“Sao cậu lại đẩy tớ cho cô ấy? Cậu muốn về một mình à? Quên chuyện mấy
hôm trước rồi sao?”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY