Chương 10: H
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/1BI92Fjx6V]
Nhưng An Diệp rốt
cuộc vẫn không dám dừng lại, cậu run
rẩy hít một hơi thật sâu, cố gắng thả lỏng vách thịt bên trong, rồi
dùng lực ấn mạnh.
"A!”
Khối silicon thô to cuối cùng cũng hoàn toàn lút cán, bụng dưới của An Diệp
nhô lên một đường cong rõ rệt, vách ruột non mềm bên trong bị căng đến mức tê dại,
run rẩy bao bọc lấy vật thể lạ.
Lúc này, cả người cậu đã ướt đẫm mồ hôi như vừa được vớt ra từ dưới nước,
làn da nhợt nhạt vì đau đớn. An Diệp mệt mỏi nhắm nghiền mắt, cơ thể vô lực rũ
xuống mặt bàn.
Nhưng chưa kịp để
cậu nghỉ ngơi, cây dương vật giả đang nằm im trong cơ thể đột ngột chấn động mạnh.
"Á... không... dừng lại...
ư... a...!"
Khối silicon vô hồn giờ đây
như một con quái vật đang sống dậy, điên cuồng cày xới, giày vò vách ruột mỏng
manh của An Diệp. An Diệp hoảng loạn muốn
đưa tay rút nó ra, nhưng đôi chân cậu đã sớm nhũn ra, chỉ có thể bất lực nằm lại
trên mặt bàn, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn.
Cây dương vật giả điên cuồng va đập vào điểm nhạy cảm, cơn đau ban đầu cũng
dần bị thay thế bởi một luồng điện tê dại, huyệt nhỏ tham lam mút chặt lấy vật
thể lạ không chịu buông.
An Diệp bị nó
chơi đến thần trí mê man, đôi mắt đen láy giờ đây đờ
đẫn, trắng dã không còn tiêu cự. Hai chân cậu dang rộng một cách vô lực, run rẩy
theo từng nhịp rung. Đầu lưỡi đỏ hồng cũng không
kìm được mà thè ra ngoài, nước bọt không ngừng tràn ra bên khóe môi.
Ngay khi An Diệp tưởng chừng mình sắp ngất đi vì khoái cảm, thì “cạch” một
tiếng, cánh cửa phòng thể dục vốn đang đóng kín bỗng nhiên bị đẩy ra từ bên
ngoài.
Toàn thân An Diệp cứng đờ, trái tim như rơi xuống vực sâu. Cậu bàng hoàng
ngước đôi mắt ngập nước nhìn về phía cửa. Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng, một bóng người cao lớn đang từ
từ bước vào.
“An Diệp?”
Giọng nói quen thuộc ấy vừa vang lên, An Diệp lập tức chết lặng.
Là Khuất Lâm. Tim cậu như
ngừng đập, gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt, cắt không còn một giọt máu. Tại
sao... tại sao lại là hắn? Tại sao lại vào lúc này?
An Diệp ú ớ định lên tiếng giải thích, nhưng cái khối silicon chết tiệt bên
trong vẫn đang không ngừng rung lên bần bật ở mức cao nhất. Cậu hoảng loạn đến
phát điên, cuống cuồng nhảy xuống, nhưng chân vừa chạm đất, một luồng điện tê dại
từ phía dưới sộc thẳng lên đại não khiến đôi chân cậu bủn rủn, ngã khụy xuống đất.
Cây gậy silicon vẫn chưa chịu buông tha, nó vẫn không ngừng điên cuồng chấn
động bên trong cơ thể An Diệp. An Diệp lúc này chẳng còn sức mà đứng dậy nổi nữa,
chỉ biết nằm bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, vùi mặt vào đôi tay run rẩy mà nức nở.
“Lâm... hức... đừng... đừng
nhìn... làm ơn đi mà...”
Tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn giữa không gian tĩnh lặng. Sự nhục nhã tột
cùng như một cơn sóng dữ nhấn chìm lấy An Diệp. Cậu thấy mình thật thảm hại, thật
dơ bẩn. Ngay lúc này, cậu chỉ ước mình có thể tan biến ngay lập tức, hoặc chết
quách đi cho xong.
“Diệp... cậu... cậu làm sao thế này?”
Khuất Lâm vội vàng lao đến, vẻ mặt đầy hốt hoảng định đưa tay đỡ lấy cậu,
nhưng An Diệp lại hoảng sợ lùi lại phía sau. Cậu vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy,
cả người vẫn không ngừng rung động theo nhịp độ tàn nhẫn của món đồ bên trong
“Đừng... hức... đừng nhìn tớ...”
Thấy An Diệp sợ hãi như thế, Khuất Lâm khựng lại, đứng cách cậu một quãng
khá xa. Hắn chậm rãi giơ hai tay lên như để chứng minh mình không có ý xấu:
“Được rồi, tớ không lại gần nữa, cậu bình tĩnh đi. Tớ nhắm mắt lại rồi,
nhìn này? Tớ sẽ không thấy gì hết.”
Nhưng An Diệp vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn, cậu chỉ biết cuộn chặt
lấy cơ thể đang run rẩy của mình, như thế làm như vậy là có thể biến mất khỏi tầm
mắt của người kia.
Thế nhưng, giọng nói của Khuất Lâm vẫn kiên nhẫn vang lên bên tai.
“Cậu không tự rút nó ra được đúng không? Để tớ giúp cậu, rồi chúng ta về
nhà nhé? Tớ hứa là sẽ nhắm mắt, được không?”
An Diệp thút thít khóc, dù không muốn nhưng cậu biết mình đã hết lựa chọn. Sau
một hồi tuyệt vọng giằng co, cuối cùng
An Diệp cũng đành đầu hàng. Cậu nức nở:
“Giúp... giúp tớ
với... a... nhưng đừng... hức... đừng nhìn...”
“Ừ, tớ hứa mà. Ngồi yên
nhé, tớ lại gần đây.”
Khuất Lâm bước từng bước chậm rãi về phía cậu. Hắn quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo,
một tay nhẹ nhàng đặt lên vai An Diệp như để trấn an. Tay còn lại của hắn thong
thả mò mẫm xuống phía dưới, chậm rãi nắm lấy thân gậy đang điên cuồng chấn động
bên trong.
An Diệp nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy. Khi món đồ thô kệch ấy di
chuyển, những tầng thịt non mềm bên trong như có ý thức riêng, chúng tham
lam mút chặt lấy thân gậy silicon, không nỡ buông bỏ.
Phụt...
Mất đi vật chắn, dòng dịch thể nóng hổi lập tức trào ra, chảy dọc theo kẽ
mông trắng ngần rồi thấm đẫm xuống mặt sàn lạnh lẽo. Huyệt nhỏ vì bị căng rộng
quá lâu nên không thể khép lại ngay lập tức, miệng huyệt đỏ lựng, sưng tấy vẫn
còn mấp máy run rẩy trong không khí, trông vừa đáng thương lại vừa lẳng lơ đến cực
điểm.
Toàn thân An Diệp nhũn ra như một vũng nước, hoàn toàn đổ gục vào người Khuất
Lâm. Khuất Lâm cũng đưa tay ra ôm cậu vào lòng, nhưng hắn chẳng hề nhắm mắt như
lời đã hứa, mà lại đang nhìn chằm chằm vào bộ dạng thảm hại của cậu bằng một
ánh mắt si mê đến điên dại, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười méo mó.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY