Chương 1
Vì đây là tác phẩm mình tự sáng tác nên chắc chắn không tránh khỏi những thiếu sót. Rất mong nhận được những góp ý chân thành và nhẹ nhàng từ các bạn để mình hoàn thiện truyện hơn. Cảm ơn mọi người :3333
................
Trong căn phòng ngủ rộng lớn
ngập tràn ánh sáng, không gian yên tĩnh đến mức
có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ kêu tích
tắc.
Đỗ
An Diệp ngồi trên mép giường, đôi chân trắng nõn mảnh
khảnh buông thõng xuống sàn. Cậu còn chưa tỉnh hẳn, mí mắt nặng trĩu, đầu uể oải nghiêng sang một bên.
Ngay dưới chân cậu,
Khuất Lâm quỳ đó, hắn nâng bàn chân của An Diệp lên, lòng
bàn tay thô ráp khẽ lướt qua mu bàn chân mịn màng, rồi chậm rãi xỏ chiếc tất
vào bàn chân nhỏ nhắn ấy.
Bỗng lúc này, một
luồng điện xẹt qua khiến An Diệp giật mình tỉnh táo lại.
Vô số hình ảnh xa lạ mà chân thực dồn dập ập vào đầu cậu. An Diệp bàng hoàng nhận ra, thế giới này thực chất chỉ là một
cuốn tiểu thuyết ngôn tình, và cậu – vị thiếu gia kiêu ngạo đang được kẻ khác hầu
hạ này – lại chính là tên pháo hôi có kết cục thê thảm nhất. Theo cốt truyện, cậu
sẽ sỉ nhục Khuất Lâm, hành hạ hắn, để rồi khi hắn vùng lên nắm quyền lực trong
tay, thứ chờ đợi cậu sẽ là vực thẳm không đáy.
An Diệp chớp mắt
mấy cái, tầm nhìn dần rõ hơn. Khi nhận ra Khuất Lâm đang cúi đầu xỏ tất cho
mình, cơn buồn ngủ trong cậu lập tức tan biến. Cậu giật mình rụt chân về, theo
bản năng lùi ra sau nửa tấc.
Bàn tay của Khuất Lâm khựng lại giữa không trung.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn cậu. Dưới ánh nắng chan hòa trong phòng, gương mặt hắn đẹp đẽ như
một pho tượng tạc, nhưng trong đôi mắt đen thẳm kia dường
như vừa xẹt qua một tia âm u mà An Diệp chưa từng thấy trước đây.
“Thiếu gia?” – Khuất Lâm khẽ gọi, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta
nổi da gà. – “Tớ làm cậu đau à?”
Hắn không đứng dậy, vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối ấy, cánh tay lại một lần
nữa vươn ra định nắm lấy bàn chân của cậu.
An Diệp bị ánh
nhìn ấy làm cho da đầu tê dại, cậu hoảng loạn đảo mắt tránh né, cố giữ giọng
bình tĩnh:
“Tớ... tớ tự làm
được. Cậu đứng dậy đi.”
Khuất Lâm dừng tay. Hắn nhìn chằm chằm vào An Diệp, một lúc sau mới chậm
rãi thu tay về:
“Thiếu gia hôm nay lạ thật đấy. Mọi khi cậu vẫn thích tớ mang tất cho cậu mà?”
An Diệp nghe xong thì càng tức hơn.
Thích? Cậu bao giờ thích kẻ khác quỳ dưới chân mình như thế này?
Trong cuốn tiểu thuyết kia viết rằng Đỗ An Diệp là một thiếu gia hống hách,
xem Khuất Lâm như nô lệ mà sai bảo, sỉ nhục lòng tự trọng của hắn bằng cách bắt
hắn làm những việc thấp kém nhất. Nhưng sự thật thì sao? Từ nhỏ đến lớn, mỗi
khi cậu định tự tay làm việc gì, Khuất Lâm luôn cố chấp giành lấy mọi việc, từ
việc thắt cà vạt cho đến việc xỏ tất, hắn không bao giờ cho cậu có lấy một cơ hội từ chối.
Vậy mà sau này, khi hắn trở thành người nắm quyền sinh quyền sát trong tay,
hắn lại nói cậu sỉ nhục hắn, rồi lấy
đó làm cái cớ để giam cầm cậu, tra tấn cậu?
An Diệp nhìn
khuôn mặt tuấn tú với vẻ nhẫn nhịn quen thuộc của người đàn ông trước mặt,
trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu.
“Tớ không nói là tớ thích. Trước đây là do cậu cứ khăng khăng muốn làm,
tớ không từ chối được. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, mấy việc này cậu không cần
nhúng tay vào nữa.”
Khuất Lâm vẫn quỳ
đó, hai tay đặt trên đầu gối khẽ siết chặt.
“Tớ làm gì chọc giận cậu rồi sao? Có phải do hôm qua tớ không cho cậu ra
ngoài ăn sinh nhật với bạn bè không?”
Nhắc đến chuyện tối qua, An Diệp lại càng tức hơn.
Hôm qua là sinh nhật tròn 20 tuổi của cậu – cái tuổi đánh dấu sự trưởng
thành, là cột mốc mà cậu đã mong chờ từ rất lâu. An Diệp vốn đã lên kế hoạch
cùng đám bạn thân đi chơi một bữa thật linh đình. Nhưng chính Khuất Lâm đã thẳng
thừng dập tắt tất cả. Hắn lấy cớ trời tối không an toàn, lấy cớ sức khỏe
của cậu không tốt, rồi nhất quyết không cho cậu ra ngoài.
Lúc đó An Diệp chỉ nghĩ đơn giản là Khuất Lâm quá cứng nhắc nên cũng chỉ giận
dỗi một chút rồi thôi. Nhưng
giờ nghĩ lại, có lẽ hắn vốn chẳng muốn cậu có một buổi sinh nhật đúng nghĩa mà
thôi.
Cậu dứt khoát quay mặt đi, giọng lạnh tanh:
“Ra ngoài đi.”
Khuất Lâm ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng khẽ mấp máy như muốn nói
gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng.
Hắn khẽ thở dài, đặt chiếc tất
xuống mép giường một cách ngay ngắn, rồi chậm rãi đứng dậy.
“Bữa sáng đã chuẩn bị
xong rồi. Thay đồ xong thì xuống ăn nhé.”
Nói rồi, Khuất Lâm liền bước ra ngoài.
Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng An Diệp lúc này lòng lại nặng
trĩu. Cậu đổ gục xuống giường, vùi mặt vào gối, như muốn trốn tránh tất cả.
...
Khi An Diệp xuống
lầu, trên bàn đã bày sẵn đồ ăn.
Dì Mai – mẹ của Khuất Lâm,
người đã làm việc cho nhà họ Đỗ từ khi An Diệp còn chưa ra đời, vừa thấy cậu
bước xuống cầu thang đã đon đả chạy tới. Dì kéo ghế ra cho cậu, giọng ân cần:
“Thiếu gia dậy rồi ạ? Tối
qua cháu ngủ có ngon không? Mau ngồi xuống ăn sáng kẻo
nguội, dì có nấu món súp cháu thích nhất
đây.”
Khuất Lâm lúc này từ trong bếp bưng thêm một đĩa hoa quả đã
gọt sẵn đi ra. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay áo xắn cao lộ ra
phần cánh tay săn chắc. Thấy An Diệp, hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ
đặt đĩa hoa quả xuống cạnh bát súp của cậu.
An Diệp không trả lời ngay, cậu đảo mắt quanh một lượt, nhìn hai vị trí trống ở đầu bàn, rồi ngập ngừng hỏi dì
Mai:
“Dì Mai... hôm qua bố mẹ cháu không về ạ?”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY