Chương 9
"Á——!"
Thanh Vũ đau đớn kêu lên thảm thiết, cả người đổ gục vào người Vân Sâm, hai chân treo lơ lửng
trên cánh tay rắn chắc của hắn run
rẩy không ngừng,
lỗ hậu bị cặc bự lấp đầy căng trướng đến cực hạn. Nước mắt y giàn giụa, tay nhỏ
bấu chặt vai Quân Dực:
"Đau... ta
đau quá..."
Quân Dực dừng lại
một chút, hắn cúi xuống hôn nhẹ trán Thanh Vũ trấn an, giọng khàn khàn dịu
dàng:
"Ngoan, không
sao rồi, mẫu hậu nuốt hết cặc nhi thần rồi mà, giỏi quá."
Rồi hắn nhẹ nhàng
đâm chọc, côn thịt to bè ra vào chậm rãi, từng chút một khai phá những nếp gấp
mềm mại bên trong.
Lỗ dâm ban đầu còn
co rút vì đau đớn, nhưng chỉ sau vài nhịp thúc đã nhanh chóng thích ứng, nước
xuân trào ra lênh láng để chào đón vật khổng lồ đang không ngừng xâm lấn bên
trong.
Quân Dực thấy đường
đi đã trơn tru, liền thẳng lưng, hai tay nắm chặt mông Thanh Vũ mà dập tới tấp,
khiến nước dâm văng tung tóe.
Mỗi cú thúc đều
lút tận gốc, đầu cặc thô to nghiền nát những nếp gấp nhạy cảm, khiến Thanh Vũ
sướng đến mức trợn ngược mắt, miệng há hốc không thốt nên lời.
"A! Ha... hức...
sâu quá... không được... ưm... chậm..."
Chứng kiến cảnh tượng
trước mắt, ánh mắt Vân Sâm dần trở nên điên cuồng, hắn cúi đầu cắn mạnh lên cần
cổ trắng ngần của Thanh Vũ , tàn nhẫn để lại một hàng dấu răng đỏ hồng.
Một tay hắn vòng
ra phía trước, nắm lấy chim nhỏ đã cứng ngắc của y rồi bắt đầu tuốt mạnh, ngón
cái liên tục cọ xát lên quy đầu nhạy cảm.
"Á... hức...
Vân Sâm... nhẹ... nhẹ một chút... ưm!"
Cảm giác quy đầu bị
ngón cái thô ráp miết mạnh, cộng thêm phía sau là cây gậy thịt khổng lồ của
Quân Dực đang điên cuồng dập lút cán, khiến Thanh Vũ hoàn toàn mất khống chế.
Đôi mắt thanh tú của
y trợn ngược, đồng tử giãn ra vì khoái cảm quá tải. Hai chân treo trên tay Vân
Sâm run rẩy kịch liệt, các đầu ngón chân co quắp lại, miệng há hốc không ngừng
phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Dưới sự công kích
dồn dập từ hai phía, Thanh Vũ rất nhanh đã đầu hàng, y thét lên một tiếng thảm
thiết:
"Á...ra rồi...
hức!"
Từ lỗ sáo nhỏ xíu
đang bị ngón tay thô bạo ấn mạnh, dòng tinh dịch trắng đục lập tức trào ra,
phun thẳng lên lồng ngực sáu múi nóng rực của Quân Dực.
Cùng lúc đó, miệng
huyệt bị cặc bự của Quân Dực lấp đầy cũng đã chạm đến giới hạn. Vách thịt bên
trong co thắt điên cuồng, mút chặt lấy đối phương, dòng nước dâm nóng hổi không
ngừng trào ra từ lỗ dâm đang bị nong rộng hết cỡ.
Quân Dực bị vách
thịt mút chặt, không kìm được rên lên một tiếng khoái trá:
"Ư... chặt
quá... mẫu hậu muốn siết chết nhi thần sao, hửm?"
Hắn đánh mạnh vào
cặp mông trắng muốt của Thanh Vũ, rồi hai tay nắm chặt lấy mông y mà điên cuồng
nắc mạnh.
Mỗi cú thúc đều
khiến đầu khấc cọ thẳng vào điểm dâm bên trong, nước dâm văng tung tóe thấm ướt
hai bên đùi.
Thanh Vũ khóc rống,
hai chân treo lơ lửng vô lực quẫy đạp:
"Á... đừng...
chậm... chậm chút..."
Nhưng những lời
van xin ấy chỉ khiến Quân Dực càng thêm điên cuồng. Hắn siết chặt eo y, hông
dập mạnh liên hồi, từng nhịp nặng nề gần như không cho y thở.
Sau một hồi lâu
giày vò như vậy, hắn đột ngột thúc mạnh một cú, hai tay giữ chặt eo y không cho
chạy thoát, rồi bắt đầu bắn tinh.
Tinh dịch nóng hổi bắn xối xả vào
sâu bên trong, nhiều đến mức tràn ra theo mép, chảy dọc xuống khe mông thành
những dòng trắng đục nhớp nháp.
Thanh Vũ lúc này cả người mềm nhũn thở hổn hển, mệt đến nỗi y gần như không mở nổi mắt, mí mắt nặng trĩu cụp xuống, nước
mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dài.
Quân Dực bấy giờ
mới chậm rãi rút gậy ra. Hắn liếm môi, nở một nụ cười hài lòng:
"Mẫu hậu giỏi quá..."
Nói xong, hắn liền buông lỏng
vòng tay đang giữ Thanh Vũ.
Vân Sâm đứng đằng sau lập tức
tiến lên đón lấy y. Bàn tay rắn chắc ôm chặt eo Thanh Vũ như ôm một món đồ chơi
mềm mại, rồi thô bạo đè y xuống mặt bàn gỗ lim lạnh lẽo giữa phòng.
Thanh Vũ khẽ rên lên một tiếng
yếu ớt, thân thể vốn đã kiệt sức càng trở nên mềm nhũn. Y gần như không còn
chút sức lực nào, chỉ biết bất lực nức nở xin tha:
“Vân Sâm...tha ta...mẫu hậu...mẫu
hậu mệt quá...hức...”
Vân Sâm chẳng mảy may động lòng
trước lời cầu xin của Thanh Vũ. Hắn vùi mặt vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của y,
tham lam hít hà mùi hương dâm mỹ đang tỏa ra, rồi cẩn thận đặt những nụ hôn vụn
vặt lên bờ vai gầy đang run rẩy ấy. Giọng hắn bỗng trở nên nũng nịu lạ thường:
"Mẫu hậu, người không thể
bất công như vậy được... Huynh trưởng được địt người sướng như thế, chẳng lẽ
người lại nỡ bỏ mặc nhi thần sao? Con cũng muốn được người yêu thương
mà..."
Thanh Vũ nghe những lời đó mà
rùng mình kinh hãi, y cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để bò về phía trước,
mong thoát khỏi tên điên phía sau. Thế nhưng Vân Sâm đã nhanh hơn một bước. Hắn
nắm chặt lấy hai cổ chân y, thô bạo lôi ngược y trở lại.
Không để y kịp thốt
lên lời van xin, Vân Sâm đã thẳng người, một tay ấn chặt gáy y xuống mặt bàn, một
tay cầm lấy gậy thịt gân guốc của mình, hung hăng thúc mạnh vào bên trong đóa
hoa đang sưng húp.
"Á——!"
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-10.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY