Chương 8
Hà Quân Dực không trả lời, hắn cúi xuống khẽ
liếm vành tai Thanh Vũ, giọng khàn khàn:
"Có sao?"
Thanh Vũ bị hành động đường đột của
hắn dọa
sợ, toàn thân cứng đờ
như khúc
gỗ, đôi mắt thanh tú mở
to kinh hoàng. Y cố giãy giụa,
hai tay nhỏ bé ra sức
đẩy lồng
ngực rắn
chắc như
bàn thạch của hắn, nhưng mọi
nỗ lực ấy lại tựa như chuồn chuồn lướt nước, hoàn toàn
chẳng thể khiến người đàn ông trước mặt lay chuyển dù chỉ một phân.
Hà Vân Sâm đứng bên cười khẩy, hắn vuốt ve mái tóc dài mềm mại của y, ngón tay thô ráp luồn vào búi tóc kéo nhẹ: "Mẫu hậu đừng sợ, chúng con chỉ muốn... gần gũi với người hơn một
chút thôi."
Thanh Vũ hoảng loạn lắc đầu, nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt, giọng run rẩy van xin:
"Không... thả ta ra... các con... hức... đây là đại nghịch bất đạo..."
Quân Dực khẽ cười, bàn tay chậm rãi trượt xuống cổ y, ngón cái cọ xát yết hầu mảnh khảnh:
"Đại nghịch? Vậy để nhi thần cho người
biết thế nào mới là đại nghịch thực sự nhé."
Nói rồi,
hắn đột ngột cúi xuống ngậm lấy môi y, đầu lưỡi thô bạo chen vào khoang miệng ngọt ngào, tham lam càn quét mọi ngóc
ngách, tựa như một kẻ xâm lược đang muốn vét cạn mật ngọt bên trong.
"A... ưm!"
Thanh Vũ cố đẩy Hà Quân Dực ra, hai tay nhỏ bé run rẩy không ngừng ấn mạnh vào ngực hắn, nhưng nụ hôn lại càng lúc càng cuồng nhiệt, khiến cả người
y mềm nhũn, đầu lưỡi
bị cuốn lấy, mút mạnh đến tê dại.
Lúc này,
Hà
Vân Sâm cũng lẳng lặng áp sát từ phía sau, bàn tay to lớn vươn ra đằng trước, chậm rãi lột bỏ bộ y phục vướng víu trên người y.
Tiếng lụa là ma
sát sột soạt vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch.
Thanh Vũ kinh
hoàng cảm nhận được vạt áo đang dần
trượt khỏi vai, để lộ bờ vai trắng ngần run rẩy kịch liệt dưới ánh đèn dầu leo
lét.
Y muốn xoay người
né tránh bàn tay của Vân Sâm, nhưng nụ hôn của Quân Dực lại đột ngột trở nên mạnh
bạo, đầu lưỡi
hắn không ngừng quấn lấy lưỡi y, khiến y choáng váng đến mức không thể tập
trung suy nghĩ.
“Hức... buông... ưm..”
Thanh Vũ hoàn
toàn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Y như một con bướm nhỏ bị ghim chặt trên
giá gỗ, chỉ có thể bất lực nhìn bàn tay của Vân Sâm thản nhiên duỗi vào trong lớp
áo lót mỏng manh, chuẩn xác bao phủ lấy một bên ngực đang phập phồng vì hoảng sợ
của y.
Dưới sự mơn trớn từ lòng bàn tay nóng bỏng của Vân Sâm, đầu vú non mềm lập tức trở nên cương cứng.
Phản ứng này của chính mình khiến Thanh Vũ chán ghét bản
thân đến cực điểm, nhưng bộ ngực đã quen bị sờ mó vẫn lẳng lơ cứng lên, núm hồng sưng mọng cọ xát lòng bàn tay thô ráp khiến y không kìm được mà phát ra tiếng rên nghẹn ngào:
"Ưm...
ưm..."
Không chỉ có vậy, nơi tư mật phía dưới cũng bắt đầu mấp máy đầy khát cầu.
Những nếp gấp mềm mại liên tục co rút theo bản năng, lặng lẽ tiết ra dòng mật
ngọt trong suốt, nhanh chóng thấm đẫm lớp vải lót bên trong, khiến y chỉ có thể
bất lực kẹp chặt hai chân lại.
Quân Dực dường như nhận ra sự thay đổi của Thanh Vũ, hắn chậm rãi rời khỏi
cánh môi sưng đỏ, nhìn xuống hai chân đang cố kẹp chặt của y, nụ cười trên môi
càng thêm tàn nhẫn:
"Mẫu hậu dâm đãng quá, lỗ nhỏ ướt nhẹp rồi à... quen bị phụ hoàng địt nên giờ thèm cặc con trai hả?"
Thanh Vũ lúc này đã hoàn toàn vô
lực, cả cơ thể mềm nhũn tựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của Vân Sâm ở phía sau.
Nghe những lời nhục mạ của Quân Dực, y run rẩy lắc đầu, đôi môi sưng đỏ mấp máy
cố gắng biện giải trong vô vọng:
"Không...
không phải... hức... ta không
có..."
Nghe xong Quân Dực chỉ khẽ nhếch môi cười khẩy, ngón tay hắn móc vào mép chiếc quần cuối
cùng còn sọt lại trên người y, rồi thẳng tay kéo xuống.
Hành động đột ngột này khiến Thanh Vũ bị dọa sợ, bản năng sinh tồn trỗi dậy khiến y đột ngột vùng vẫy, hai tay đẩy mạnh ngực Quân Dực muốn chạy trốn:
“Buông... buông ta ra! Các ngươi là đồ điên... buông ra!”
Y gào
khóc, nước mắt nước mũi giàn
giụa trên gương mặt thanh tú.
Nhưng chưa kịp chạy trốn, đôi tay rắn chắc của Vân Sâm từ phía sau đã dễ dàng bế bổng thân thể mềm nhũn của y lên không trung như bế một con búp bê.
"Chạy? Mẫu hậu tính chạy đi đâu với bộ dạng dâm đãng
này?"
Vân
Sâm thì thầm bên tai y, giọng trầm khàn đầy tàn nhẫn. Hai
bàn tay to lớn thô bạo tách rộng hai bắp đùi trắng muốt đang kẹp chặt của y ra,
phơi bày hoàn toàn đóa hoa múp míp trước mặt Quân Dực.
"A...
đừng! Vân Sâm... thả ta xuống... hức..."
Thanh
Vũ giãy giụa trong vô vọng, hai chân bị tách ra khiến lỗ
dâm lộ rõ mồn một, dòng mật ngọt theo đà tuôn trào lênh láng, nhỏ giọt xuống sàn nhà thành
từng vệt trong suốt.
Quân
Dực chậm rãi cởi quần xuống, con cặc khổng lồ gân guốc lập tức bật ra. Hắn tiến sát lại gần, dùng đầu khấc nóng hổi chậm
rãi cọ xát lên miệng huyệt đang run rẩy:
"Ướt như này rồi chắc không cần dạo đầu đâu nhỉ?"
Thanh
Vũ kinh hoàng trợn mắt, lắc đầu điên cuồng van xin:
"Không...
đừng... Quân Dực... con không được... hức... quá to... sẽ hỏng mất..."
Đáp lại tiếng nấc nghẹn ngào ấy, Quân
Dực đột ngột thẳng lưng, đầu cặc hung hăng chọc thẳng vào đóa hoa sưng húp, quy đầu xé toạc khe thịt hẹp, đâm một
phát lút cán không thương tiếc.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-9.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY