Chương 6
Cùng lúc đó, tại Đông cung.
Ánh đèn trong thư phòng vẫn sáng.
Trên bàn gỗ lim đặt một bình rượu đã mở nắp cùng hai chiếc chén sứ trắng.
Không khí trong phòng tĩnh lặng đến
mức có thể nghe thấy tiếng
rượu khẽ sóng sánh khi chiếc chén bị xoay.
Hà Quân Dực lơ đãng xoay nhẹ chiếc chén
sứ trong tay, hắn
không nhìn người đối diện, đôi mắt hẹp dài dán chặt vào những hoa văn tinh xảo
trên chén, rồi nhàn
nhạt cất tiếng hỏi:
"Tìm được chưa?"
Hà Vân Sâm khẽ gật đầu. Hắn đặt một chiếc
hộp gỗ nhỏ màu
đỏ lên bàn, đẩy về phía Quân Dực, giọng hạ thấp:
"Tìm được rồi.”
Hắn dừng lại
một chút.
“Nhưng nếu muốn
thành công… e rằng sẽ hơi khó.”
Hà Vân Sâm nhìn chiếc hộp gỗ đỏ
trên bàn, ánh mắt hắn tối lại.
Từ nhỏ hắn đã tiếp xúc với những
thứ này. Năm xưa, mẫu phi của hắn
chính vì bị vạch trần chuyện hạ cổ Hoàng đế mà bị tống vào lãnh cung. Từ
đó trở đi, hai chữ cổ thuật trong cung đã trở thành điều cấm kỵ.
Có lẽ vì được thừa hưởng tài năng của mẫu phi, nên hắn bẩm sinh
đã có thiên phú với những thứ này. Nhưng cổ trùng trong chiếc hộp này, ngay cả
hắn cũng chưa từng thấy qua.
Hà Quân Dực chậm
rãi rời mắt khỏi chén rượu, ánh nhìn lạnh lẽo lướt qua mặt bàn, cuối cùng dừng
lại trên chiếc hộp gỗ đỏ.
“Khó...” Hắn
khẽ lặp lại, giọng trầm thấp như gió đêm. “Vậy ý ngươi là muốn từ bỏ y sao?”
Trong thoáng
chốc, cả căn phòng chìm vào im lặng.
Hà Vân Sâm cụp
mắt, ngón tay siết chặt chén rượu. Một hồi lâu sau, hắn mới trầm giọng đáp:
“Không.”
Nghe vậy,
khóe môi Hà Quân Dực khẽ nhếch lên, một nụ cười thoáng qua mang theo vẻ mỉa mai
lạnh lẽo.
Hắn đứng dậy, bóng lưng cao lớn đổ dài trên mặt đất dưới ánh nến chập chờn trông càng
thêm áp bức.
Hà Quân Dực chậm rãi bước tới phía sau lưng Vân Sâm, rồi
đưa tay vỗ nhẹ vài cái lên vai y.
"Vậy chuẩn bị đi."
...
Mấy ngày trôi
qua, Thanh Vũ gần như không được rời khỏi tẩm điện.
Mỗi ngày, Hà
Ngự đều bắt y uống thứ thuốc đen
ngòm kia. Ban đầu chỉ là một
bát, nhưng càng về sau số lượng lại càng tăng dần lên.
Mỗi lần như vậy
Thanh Vũ đều khóc nức nở phản kháng, nhưng dưới sự áp chế tuyệt đối của hắn, y rốt cuộc chỉ có thể ngoan ngoãn uống thứ thuốc đắng chát ấy.
Nhưng vì sắp đến sinh thần của
Quân Dực, Hà Ngự dường như bận rộn hơn thường lệ, nên Thanh Vũ mới được tự do
đôi chút.
...
Đến ngày sinh
thần của Thái tử, bầu không khí trong cung rộn ràng hơn hẳn.
Từ sáng sớm,
tiếng trống, tiếng sáo đã vang vọng khắp cung điện. Hương hoa, hương rượu hòa
quyện trong gió, lan tỏa khắp không gian, khiến lòng người cũng bồi hồi nao nức.
Thanh Vũ đi
bên cạnh Hà Ngự, bàn tay nhỏ
bé của y bị bàn tay to lớn của hắn nắm chặt không rời, đôi mắt y tò mò nhìn ngắm khắp nơi. Đã lâu lắm rồi, kể từ khi bị mang vào
đây, y mới thấy trong cung tổ chức một bữa tiệc hoành tráng đến thế.
Hà Ngự cảm nhận
được sự xao động của người bên cạnh, hắn khẽ nghiêng đầu, nhìn thấy dáng vẻ như
chú chim nhỏ lần đầu nhìn thấy bầu trời của Thanh Vũ thì khóe môi khẽ nhếch
lên. Hắn siết nhẹ bàn tay y, lơ đãng hỏi:
"Thích lắm
sao?"
Thanh Vũ khẽ gật
đầu, giọng nói mang theo chút hào hứng không giấu giếm: "Vâng... nhộn nhịp
quá ạ."
Dù sao năm đó y mới
mười sáu đã bị đưa vào cung, những náo nhiệt của thế gian, y gần như chưa từng
được thấy qua, nên nhìn cảnh trống sáo rộn ràng như này, trong lòng khó tránh
khỏi dâng lên chút tò mò thích thú.
Còn chưa đến
chính điện, từ xa đã thấy người ra vào tấp nập như mắc cửi. Cung nữ, thái giám bưng khay qua lại không ngừng, tiếng nói cười xen lẫn tiếng nhạc càng khiến bầu
không khí thêm phần náo nhiệt.
Phía trước, Hà Quân Dực đang đứng chỉ đạo cung nhân treo lại đèn lồng. Giữa đám đông người qua lại, bộ y phục màu
vàng nhạt càng làm nổi bật lên dáng người cao lớn, thẳng tắp của hắn.
Vừa thấy hai người đi tới, hắn lập tức buông công việc trong tay, nhanh nhẹn
bước đến hành lễ:
“Con tham kiến Phụ hoàng, Mẫu hậu.”
Hoàng đế chỉ liếc nhìn hắn một cái, nét mặt không biểu lộ cảm xúc, thản
nhiên phất tay: “Đứng dậy đi.”
“Đa tạ Phụ hoàng.” Hà Quân Dực đứng thẳng người dậy, ánh mắt lập tức dời về phía Thanh Vũ đang ngoan
ngoãn đứng nép sau lưng Hà Ngự.
“Mẫu hậu thấy hôm nay thế nào ạ? Người có thích không ạ?”
Thanh Vũ nghe vậy liền vui vẻ đáp:
“Đẹp quá!”
Y còn định
tiến
lên phía trước vỗ vai hắn một
cái coi
như khen thưởng, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Hà Ngự dọa lùi về.
Quân Dực nhìn bộ dạng đáng yêu của y, ý cười trên môi càng đậm hơn.
Thật ra hắn vốn
không thích những buổi yến tiệc ồn ào thế này. Nhưng nghĩ đến việc Mẫu Hậu
thích náo nhiệt, lại hiếm khi được thấy cảnh rộn ràng như vậy, hắn vẫn cố ý cho
người chuẩn bị long trọng hơn thường lệ.
Hắn tiến thêm một bước, như thể muốn nói gì đó thêm với y, nhưng Hà Ngự đã
thản nhiên bước lên chắn ngang tầm mắt hắn.
Hà Ngự hờ hững nhìn đứa con trai trước mặt, giọng điệu bình thản:
“Đã chuẩn bị xong hết cả chưa? Đừng để xảy ra sơ suất gì.”
Quân Dực thu lại ánh mắt, cung kính đáp: “Phụ hoàng yên tâm, mọi thứ đều đã
đâu vào đấy.”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY