Chương 5

 

Nói rồi, Hà Ngự đưa tay cầm lấy bát thuốc từ khay bạc.

Hơi nóng từ bát thuốc bốc lên nghi ngút, mang theo mùi mùi đắng gắt của thảo dược xộc thẳng vào mũi, khiến Thanh Vũ càng thêm hoảng sợ.

Hà Ngự giữ chặt gáy y, ngón tay lạnh lẽo siết sau cổ, không cho y cựa quậy:

"Uống đi."

"Không... Bệ hạ... xin ngài..."

Thanh Vũ hoảng loạn lắc đầu, liều mạng giãy giụa trong vòng tay hắn. Giữa lúc giằng co, cánh tay y vô tình hất văng bát thuốc nóng hổi trên tay Hà Ngự.

Xoảng!

Chiếc bát sứ vỡ tan tành trên đất, nước thuốc màu đen văng tung tóe, thấm đẫm vào tấm thảm thêu tinh xảo dưới chân ghế. Không gian trong tẩm điện đột ngột rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Đám thái giám, cung nữ đứng hầu xung quanh đồng loạt quỳ rạp xuống đất, không một ai dám thở mạnh.

Thanh Vũ sững sờ nhìn chằm chằm đống hỗn độn dưới sàn nhà, rồi run rẩy ngước mắt lên nhìn Hà Ngự.

Hắn không nổi giận, cũng không lớn tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn vệt nước thuốc đang chảy dọc trên mu bàn tay mình. Sự im lặng đáng sợ cùng ánh mắt lạnh băng này của hắn khiến sống lưng y lạnh toát.

Hà Ngự liếc nhìn y một cái đầy ẩn ý, rồi thản nhiên ra lệnh cho thị nữ đang quỳ phía xa:

"Bưng bát khác lên."

"Vâng.”

Thanh Vũ nghe thấy câu nói ấy thì sụp đổ hoàn toàn. Y hiểu rằng dù có đổ bao nhiêu bát đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không buông tha cho y. Y hoảng sợ ôm chặt lấy cổ hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn mà nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn:

"Ngài giết em đi... Bệ hạ, xin ngài, giết em đi còn hơn... Em cầu xin ngài, đừng bắt em uống thứ đó... Ngài thương em mà, có đúng không? Đừng đối xử với em như vậy..."

Y vừa khóc vừa hôn lên cằm, lên cổ hắn, cố gắng khơi gợi một chút lòng trắc ẩn cuối cùng của hắn.

Nhưng người đàn ông trước mặt y vẫn không hề động lòng. Hà Ngự chỉ lặng lẽ nhìn y, ánh mắt sâu đến mức khiến người ta không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, hắn mới đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt y. Động tác dịu dàng đến cực điểm nhưng giọng nói lại vô cùng tàn nhẫn.

“Khóc đủ chưa?”

Thanh Vũ bị câu hỏi ấy làm cho sững lại. Tiếng nức nở vẫn chưa kịp ngừng, hơi thở của y đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Ngay lúc đó, cung nữ run rẩy bưng khay bạc bước vào.

Trên khay lại là một bát thuốc đen đặc, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi đắng gắt xộc thẳng vào mũi, khiến không gian tẩm điện thêm phần ngột ngạt.

Thanh Vũ vừa nhìn thấy bát thuốc, sắc mặt lập tức trắng bệch. Y vô thức muốn lùi lại, nhưng vòng tay Hà Ngự vẫn siết chặt quanh eo, không cho y trốn đi dù chỉ nửa bước.

Cung nữ quỳ xuống, hai tay nâng khay bạc quá đầu, giọng run run.

“Bệ hạ… thuốc đã chuẩn bị xong…”

Hà Ngự không nhìn nàng, chỉ đưa tay lấy bát thuốc.

“Thanh Vũ.”

Thanh Vũ run rẩy ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng.

“Ta không thích lãng phí thời gian.”

Hắn đưa bát thuốc tới trước môi y.

“Uống.”

Thanh Vũ lắc đầu kịch liệt, nước mắt lăn dài trên má. Y muốn quay mặt đi, nhưng Hà Ngự đã giữ chặt cằm y từ lúc nào.

“Không… em không uống… xin ngài…”

“Đừng khiến ta phải dùng cách khác.”

Thanh âm hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn dưới đó là thứ áp lực khiến người ta không dám chống lại.

Thanh Vũ nhìn bát thuốc đang kề sát môi mình, cả người run lên từng đợt. Y biết mình không thể thoát, hai tay siết chặt vạt áo Hà Ngự, cơ thể co rúm lại như một con thú bị dồn vào góc tường.

Thanh Vũ nhắm nghiền mắt, cuối cùng chỉ có thể bất lực uống bát thuốc trong tay hắn.

Từng ngụm thuốc đắng tràn vào khoang miệng, vị đắng gắt của thảo dược như thấm vào từng tế bào khiến y buồn nôn. Nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Hà Ngự, Thanh Vũ chỉ có thể vừa khóc nức nở, vừa ngoan ngoãn nuốt xuống từng ngụm một.

Cho đến khi bát thuốc cạn sạch, Hà Ngự mới hài lòng đặt lại bát sứ lên khay bạc.

Hắn kéo Thanh Vũ vào lòng, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt lưng y, giọng nói dịu dàng hiếm thấy:

"Ngoan lắm, Vũ nhi thật giỏi."

Thanh Vũ không trả lời, chỉ vùi mặt vào lồng ngực hắn mà khóc thút thít.

Một lúc sau, tiếng nức nở nhỏ dần. Có lẽ do thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, mí mắt y ngày càng nặng trĩu, thân thể cũng mềm nhũn, ngoan ngoãn tựa hẳn vào người Hà Ngự.

Không bao lâu sau, Thanh Vũ đã chìm vào giấc ngủ.

Hà Ngự cúi đầu nhìn người đang say giấc trong lòng mình. Sắc mặt Thanh Vũ vẫn tái nhợt, hàng mi còn ướt nước mắt, trông yếu ớt đến mức khiến người ta chỉ muốn cẩn thận nâng niu.

Hắn siết chặt vòng tay, ôm y sát vào lòng như đang ôm một bảo vật quý giá nhất thế gian. Hà Ngự cúi đầu, cẩn thận đặt từng nụ hôn vụn vặt lên khắp gương mặt y. Hắn hôn lên hàng chân mày đang nhíu chặt, hôn lên sống mũi thanh tú, và cuối cùng là đôi môi vẫn còn vương vị đắng của thuốc. Những nụ hôn ấy dịu dàng đến mức gần như thành kính.

Trong bóng tối mờ ảo của tẩm điện, hắn khẽ thì thầm bên tai người đang ngủ say:

"Em cứ việc hận ta, nhưng tuyệt đối không được rời xa ta."

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-6.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!