Chương 4
Hà Ngự sải bước vào tẩm điện,
vừa nhìn thấy bóng dáng Thanh Vũ đang đứng
chờ trước cửa, đôi mắt sâu hoắm của hắn thoáng qua một tia
hài lòng.
Thanh Vũ đứng rất ngay ngắn, hai tay khép trước người, dáng
vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến người
khác chỉ muốn bắt nạt.
Hà Ngự dừng lại trước mặt y.
Ánh mắt hắn chậm rãi lướt từ mái
tóc còn sũng nước xuống gương mặt tái nhợt đang cúi gằm của Thanh Vũ.
Chưa kịp để y phản ứng, hắn đã
thuận tay bế cả người y lên.
Thanh Vũ giật mình, suýt kêu
thành tiếng, nhưng cuối cùng vẫn bị y nuốt ngược trở lại.
Cơ thể đột ngột bị nhấc
bổng khiến y mất đà, đành
phải vòng tay qua ôm lấy cổ Hà Ngự để giữ thăng bằng.
Hắn cứ thế ôm y bước thẳng vào trong tẩm điện, đến trước
chiếc ghế lớn đặt giữa phòng mới ung dung ngồi xuống, cánh tay săn chắc thuận thế siết lại, khóa chặt
Thanh Vũ trên đùi.
Nhìn người đang ngoan
ngoãn ngồi trong lòng mình, Hà Ngự không kìm được mà cúi xuống hôn nhẹ lên gò
má tái nhợt của y. Cảm giác mềm mại trên môi khiến ánh mắt hắn dịu lại.
Hắn đưa tay chạm vào mái tóc vẫn
còn sũng nước của y, trầm giọng hỏi:
“Sao không lau khô tóc?”
Thanh Vũ hơi rụt cổ lại, đôi mắt phủ một tầng hơi nước, y lí nhí đáp, giọng
nói mềm như tơ:
"Vì... vì muốn sớm được gặp ngài."
Câu trả lời ngây ngô ấy khiến Hà Ngự ngẩn ra một chút, rồi hắn bất ngờ bật
cười thành tiếng. Tiếng cười sảng khoái vang vọng trong tẩm điện tĩnh mịch, xua
đi phần nào không khí lạnh lẽo bên ngoài.
Hắn siết chặt vòng tay, dường như rất hài lòng với câu trả lời này.
Sau đó Hà Ngự liếc sang bên cạnh.
“Khăn.”
Tên thái giám đứng hầu gần đó lập tức cúi người.
“Vâng, Bệ hạ.”
Không bao lâu sau, một chiếc khăn mềm đã được dâng lên.
Hà Ngự đưa tay nhận lấy, rồi hắn chậm
rãi phủ nó lên mái tóc ướt của y. Đôi bàn tay vốn quen cầm
kiếm lúc này lại cử động vô cùng dịu dàng, nâng niu như thể đang
chạm vào một món bảo vật mong manh nhất thế gian.
Thanh Vũ ngồi im trên đùi hắn, ngoan ngoãn đến mức chẳng khác nào một con
búp bê bằng sứ. Đôi mắt y khép hờ, hàng mi dài run run, mặc cho Hà Ngự chậm rãi
lau khô từng lọn tóc ướt.
Y đã quá quen với việc này.
Từ tắm rửa, chải tóc cho đến lúc
đi ngủ, chỉ cần có Hà Ngự ở bên, y gần như không phải động tay vào bất cứ việc
gì. Hắn thích cảm giác nắm giữ mọi sinh hoạt của y, thích cái cách y hoàn toàn
ỷ lại vào mình.
Đó là sự nuông chiều khiến người
ngoài phải ghen tị.
Nhưng đối với Thanh Vũ, nó lại
giống như một dải dây lụa mềm mại đang siết chặt lấy cổ, khiến y cảm thấy
ngột ngạt vô cùng.
Khi lọn tóc cuối cùng đã khô hẳn,
Hà Ngự mới hài lòng buông chiếc khăn xuống, hắn tiện tay ném khăn sang một bên,
rồi vòng tay kéo Thanh Vũ dán sát vào lòng mình.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng
một sự khát khao mãnh liệt không hề che giấu. Hắn nâng cằm y lên, môi khẽ chạm
nhẹ lên trán, rồi trượt xuống gò má, cuối cùng dừng lại ở khóe môi đang run
rẩy.
Nụ hôn ấy mãnh liệt đến mức như
muốn rút cạn dưỡng khí của y. Thanh Vũ bị hôn đến choáng váng, lồng ngực phập phồng, hai tay vô thức túm chặt
lấy vạt áo hắn để tìm điểm tựa.
Hà Ngự hôn rất lâu.
Mãi đến khi Thanh Vũ gần như
không thở nổi, hắn mới chịu buông ra.
Hà Ngự thỏa mãn nhìn Thanh Vũ
đang thở hổn hển trong lòng mình, đôi môi đỏ mọng vì bị hôn quá lâu khẽ run run,
bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng vỗ lưng y, như đang trấn an một con thú nhỏ
vừa bị dọa sợ.
Hắn không nói gì, chỉ khẽ liếc mắt
ra hiệu cho đám người đang khép nép đứng bên ngoài điện.
Chỉ một lát sau, một cung nữ nhanh
chóng bưng khay bạc tiến vào, trên đó đặt một bát thuốc đen ngòm, bốc lên mùi
thảo mộc nồng nặc.
Thanh Vũ vừa nhìn thấy bát thuốc,
đồng tử liền co rút lại, hơi thở vừa mới ổn định lập tức trở nên dồn dập. Cảm
giác bất an ập đến như thủy triều, y lắp bắp, giọng nói run rẩy không giấu nổi
sự hoảng sợ:
"Bệ... Bệ hạ, thuốc... thuốc
gì vậy ạ?"
Hà Ngự vẫn chậm rãi vuốt lưng y,
gương mặt hắn bình thản như nước, như thể bát thuốc kia chỉ là một bát canh bổ
bình thường.
"Chẳng phải em luôn muốn có
một đứa con sao? Ta đang giúp em đây."
Câu nói ấy như một nhát dao sắc
lẹm đâm thẳng vào tim Thanh Vũ.
Cả người y run rẩy dữ dội, nước
mắt không kìm được mà trào ra, lăn dài trên gò má tái nhợt. Thanh Vũ hoảng loạn
chui sâu vào lòng hắn, hai tay siết chặt vạt áo hắn, giống như một kẻ sắp chết
đuối đang liều mạng bám lấy cọng rơm cuối cùng.
“Không… không muốn…” Thanh Vũ
khóc nức nở, giọng vỡ òa, nghẹn ngào đến mức gần như không thành lời, “Em không
muốn… không muốn sinh con… Không muốn…”
Hà Ngự cảm nhận được vạt áo trước
ngực mình đã ướt đẫm nước mắt, nhưng ánh mắt hắn không hề có lấy một tia dao
động. Hắn siết chặt vòng eo mảnh mai của y, lực đạo mạnh đến mức như muốn khảm
y vào da thịt mình.
“Không được.”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY