Chương 3
“Không... Bệ hạ... xin Người....aa....”
Thanh Vũ thét lên trong
tuyệt vọng, cả cơ thể bị đóng đinh trên giường, run rẩy đón nhận từng đợt va
chạm thô bạo của người bên trên. Y há mồm thở dốc, cuống quýt muốn xin tha,
nhưng cự vật khổng lồ kia cứ liên tiếp đâm chọc, đụ đến mức đầu óc y mơ hồ, chỉ
có thể bất lực phát ra những tiếng rên la ú ớ không rõ nghĩa.
Nhìn lỗ nhỏ dâm đãng đang bị mình địt đến mức văng nước dâm tung tóe, lòng hắn
thầm hạ quyết tâm. Nếu tình yêu không thể giữ được y, thì hắn sẽ dùng một sinh
mạng khác để xích y lại. Hắn muốn y phải mang thai con của hắn, phải sinh con
cho hắn, để y cả đời này chỉ có thể quỳ dưới chân hắn.
Chỉ vừa mường tượng đến cảnh
cơ thể gầy guộc này mang
trong mình cốt nhục của mình,
máu nóng toàn thân Hà Ngự
đã sôi sục. Hắn bóp chặt mông y, điên
cuồng thúc hông, mặc cho Thanh Vũ đã khóc đến khản giọng, ý thức dần chìm vào
bóng tối.
...
Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe cửa khép hờ, rọi vào tẩm điện vẫn còn
nồng nặc mùi vị hoan lạc nhầy nhụa của một đêm dài điên cuồng.
Thanh Vũ tỉnh dậy giữa đống chăn gối lộn xộn, cơn đau nhức nhối từ thắt
lưng truyền thẳng đến đại não khiến y rên khẽ một tiếng, cả cơ thể y như bị xe ngựa nghiền nát, mỗi một cử
động nhỏ nhất cũng khiến y phải hít một ngụm khí lạnh.
Thanh Vũ vừa chống
tay toan ngồi dậy, cơ thể y bất chợt cứng lại.
Ngay bên cạnh giường,
từ bao giờ đã có một thiếu niên đang lặng lẽ ngồi đó. Hắn không nói không rằng,
đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn vào những vết cắn đỏ tím chằng chịt trên cổ và bả
vai gầy guộc của y.
"Vân... Vân
Sâm?"
Thanh Vũ run rẩy
thốt lên, giọng nói khàn đặc không ra hơi. Y vội vàng kéo chăn lên cao để che
đi thân hình đầy vết tích nhục nhã của mình, nhưng hành động đó chỉ khiến ánh mắt
Hà Vân Sâm thêm phần u ám.
Hắn không đáp ngay, đôi đồng tử sâu hoắm của hắn lướt qua gương mặt xanh
xao của Thanh Vũ, rồi dừng lại ở những vết bầm tím trên vai y.
“Phụ
hoàng lại mạnh tay với người rồi sao?”
Thanh Vũ xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Y không biết Hà
Vân Sâm đã ngồi đây bao lâu, cũng không biết hắn đã nhìn thấy những gì. Y vội cụp mắt, cố né tránh ánh nhìn kia, lắp bắp:
“Ta... ta không sao... con
nên về đi...”
Ánh mắt Hà Vân Sâm tối lại,
hắn nhìn chằm chằm vào bờ vai gầy guộc đang run rẩy của Thanh Vũ một lúc lâu rồi
mới chậm rãi đứng dậy.
“Người nghỉ ngơi đi. Một lát nữa nhi thần sẽ quay lại.”
Nói rồi Hà Vân Sâm xoay người
rời đi, tà áo bào khẽ lướt trên nền điện lạnh lẽo, để lại một khoảng trống trĩu
nặng phía sau.
Thanh Vũ nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần nơi cửa điện, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất
an khó tả.
...
Trong thùng tắm gỗ, làn nước
ấm áp dịu
dàng bao bọc lấy cơ thể của Thanh Vũ. Y tựa đầu vào
thành thùng tắm, nhắm mắt để mặc cho dòng nước gột rửa đi những
dấu vết hoan lạc nhục nhã trên da thịt. Trong
tiếng nước róc rách, dòng suy nghĩ của y bất chợt trôi ngược về mười hai năm
trước.
Năm ấy, Hà Vân Sâm mới chỉ là một đứa trẻ năm tuổi.
Thanh Vũ khi đó cũng chỉ vừa tròn mười sáu, vừa nhập cung đã phải đối mặt với
sự sủng hạnh điên cuồng và cực đoan của Hoàng đế.
Đêm đó y đã lén trốn ra lãnh cung. Ở đây y bắt gặp một đứa nhỏ gầy gò, mặt
mày lấm lem đang ngồi co quắp bên cạnh vũng nước đọng, đôi bàn tay nhỏ xíu đang
cố gắng bới tìm chút thức ăn thừa đã ôi thiu rơi vãi trên đất.
Đứa trẻ ấy chính là Hà Vân Sâm, hoàng tử bị bỏ quên nơi Lãnh Cung sau khi mẫu phi thất sủng. Nhìn đứa trẻ nhỏ bé, tội
nghiệp với đôi mắt to tròn trước mặt, lòng Thanh Vũ trào dâng một nỗi xót xa vô
hạn.
Thanh Vũ chậm rãi
bước tới, không chút do dự bế đứa trẻ dơ bẩn vào lòng, rồi cẩn thận dùng vạt áo
phượng lau đi những vết bẩn trên mặt hắn.
"Đừng ăn thứ đó, ta cho con thức ăn ngon,
có được không?"
Nghe vậy, Vân Sâm mới ngẩng đầu lên nhìn y, ánh mắt sáng rực đầy vẻ sùng
bái, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy cổ áo y như sợ y sẽ biến mất.
Sau đó y bị Hoàng
đế bắt đưa về cung, phải năn nỉ mãi hắn mới đồng ý cho y nuôi đứa bé ấy.
“Hoàng Hậu.”
Tiếng gọi của thị
nữ vang lên, kéo y ra khỏi dòng hồi ức.
“Bệ hạ vừa bãi triều,
đang trên đường về tẩm điện. Xin người mau chóng chuẩn bị.”
Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi
nhưng lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu Thanh Vũ. Sống lưng y cứng
đờ, đôi đồng tử co rút lại, trong ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn khó che
giấu.
Không cần ai thúc giục, Thanh Vũ
gần như bật dậy khỏi thùng tắm theo bản năng.
Y vội vã vơ lấy chiếc áo đặt bên
cạnh, đôi tay run rẩy luống cuống mặc vào người. Đây là hành động đã in sâu vào
tiềm thức của y, trở thành một phản xạ tự nhiên sau mười hai năm bị thuần hóa.
Hà Ngự là một kẻ cực đoan,
hắn muốn mỗi khi bước vào tẩm điện, người đầu tiên hắn nhìn thấy phải là Thanh Vũ.
Hắn chưa từng nói thẳng ra, nhưng Thanh Vũ hiểu rõ tính cách của
nam nhân đó hơn ai hết.
Hắn sẽ không nổi trận lôi đình, nhưng những hình phạt trên giường tối đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Y vội vã thắt lại dây lưng, mái tóc dài vẫn còn sũng nước rủ xuống bờ vai gầy
guộc.
Đứng trước gương,
Thanh Vũ cố gắng hít thở thật sâu, ép bản thân xua đi vẻ hoảng loạn trên gương
mặt, thay vào đó là nụ cười xinh đẹp mà Hà Ngự ưa thích.
Đúng lúc ấy, bên
ngoài điện vang lên tiếng hô vang dội: “Hoàng thượng giá đáo!”
Thanh Vũ khẽ run lên, y bước vội ra cửa,
dáng vẻ chẳng khác nào một
con thú nhỏ đã bị thuần hóa hoàn toàn, cung kính đón chủ nhân của mình trở về.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-4.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY