Chương 20
Nói xong, hắn ta còn định vươn tay ra
chạm vào người Thanh Vũ.
Nhưng tay còn chưa đụng tới
góc áo y, Hà Ngự đã đưa tay ra cản lại. Động tác
của hắn rất dứt khoát, trực tiếp kéo Thanh Vũ sát vào ngực mình hơn một chút,
giọng nhàn nhạt:
"Không có gì, chỉ là
chưa khỏe hẳn thôi."
Nói rồi, hắn nhìn lướt qua cả hai, lạnh nhạt ra lệnh:
“Các ngươi về chỗ ngồi trước đi, hội thao sắp bắt đầu rồi.”
Nghe Hà Ngự nói vậy, Vân Sâm
và Quân Dực cũng không có lý do gì để nán lại. Hai người quy củ hành lễ rồi xoay người đi về phía hàng ghế dành cho
hoàng tử cách đó không xa.
Khoảng cách tuy đã được kéo
giãn, nhưng Thanh Vũ vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được có hai tầm mắt nóng rực vẫn dán chặt trên người mình. Dù vậy, việc không phải trực tiếp đối mặt
với bọn họ cũng làm cho y dễ thở hơn rất nhiều. Y hơi rụt vai lại, cố gắng rúc
sâu vào lồng ngực của Hà Ngự để tìm kiếm chút cảm giác an toàn.
Lúc này mọi người bên dưới cũng lần lượt trở về
vị trí của mình. Đợi cho mọi người đều đã
an tọa hết, Hà Ngự mới cất cao giọng: "Hội thao chính thức bắt đầu!"
Lời tuyên bố vừa
dứt, bên dưới bãi đất trống lập tức vang lên từng tràng hô hưởng ứng. Tiếng trống
lệnh nổi lên dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh lặng ban nãy.
Trên bãi hội thao rộng lớn, các
đội đã sớm chuẩn bị sẵn. Người thì dắt ngựa đứng thành hàng, người cầm cung tên
để thử.
Chẳng bao lâu sau, nhóm kỵ binh
đầu tiên đã thúc ngựa tiến ra giữa bãi, chuẩn bị cho vòng thi mở màn.
Thời gian trôi
qua trong tiếng trống lệnh và những tràng reo hò, trên bãi săn không khí cũng
theo đó mà càng lúc càng náo nhiệt.
Thanh Vũ ban đầu
vẫn còn căng thẳng, nhưng được Hà Ngự ôm trong lòng, lại nhìn cảnh náo nhiệt
trước mắt, tâm trạng của y cũng dần thả lỏng hơn.
Đúng lúc đó, một
vị tướng quân từ phía dưới bước nhanh lên đài cao. Đến trước long ỷ, hắn vội khom
người hành lễ rồi hạ giọng bẩm:
“Bệ hạ, thần có
việc cần bẩm báo riêng.”
Nghe vị tướng quân bẩm báo, lông mày Hà Ngự lập tức nhíu lại.
Ánh mắt hắn liếc qua đám đông đang hò reo phía dưới, sau đó lạnh nhạt hỏi:
"Chuyện gì mà không thể nói ở đây?"
Vị tướng quân kia cúi đầu càng thấp hơn, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử. Hắn liếc
qua Thanh Vũ đang ngồi trong lòng hoàng đế, sau đó ngập ngừng chắp tay, không
dám mở miệng.
Thấy thái độ này của hắn, Hà Ngự cũng hiểu được đây có lẽ là chuyện cơ mật
nào đó không tiện để lộ trước mặt nhiều người. Hắn hơi hất cằm:
"Ngươi xuống dưới đợi trước đi, lát nữa trẫm sẽ qua."
"Tạ
bệ hạ."
Vị
tướng quân nhanh chóng hành lễ rồi lui xuống.
Đợi người nọ rời đi, Hà
Ngự mới cúi xuống nhìn người đang ngồi trên đùi mình. Lúc này hắn mới chú ý thấy, Thanh Vũ đã vô thức
nắm chặt vạt áo của hắn tự lúc nào.
Hà Ngự vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay lạnh lẽo của y, dịu giọng dỗ dành:
"Em cứ ngồi ngoan ở đây xem hội thao một lát, trẫm qua bên kia giải
quyết chút việc rồi sẽ quay lại ngay."
Thanh Vũ nghe vậy thì trái tim lập tức hẫng đi một nhịp. Sự lo sợ vô hình lại
bắt đầu trỗi dậy. Y đương nhiên không hề muốn rời khỏi vòng tay của Hà Ngự vào
lúc này, nhất là khi hai kẻ kia vẫn đang ngồi chằm chằm nhìn mình cách đó không
xa.
Thế nhưng y cũng hiểu, chuyện khiến một tướng quân phải lên xin bẩm báo
riêng chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Y không thể vì nỗi sợ của bản thân mà giữ chặt hắn không buông.
Thanh Vũ cắn nhẹ môi dưới, cuối cùng cũng từ từ nới lỏng những ngón tay đang bám trên vạt áo hắn. Y rũ mắt, bất an thì thầm:
"Ngài... ngài nhớ trở về nhanh một chút nhé."
Nghe y nói vậy, ánh mắt Hà Ngự
khẽ dịu lại.
Hắn cúi xuống, một tay nâng cằm
Thanh Vũ lên. Trước ánh mắt hơi ngỡ ngàng của y, hắn khẽ nghiêng đầu, đặt một
nụ hôn rất nhẹ lên trán Thanh Vũ.
“Trẫm sẽ quay lại ngay.”
Nói xong, hắn mới đứng dậy khỏi
long ỷ. Lúc rời đi, tay hắn còn khẽ vuốt qua mái tóc Thanh Vũ một cái, giống
như trấn an, sau đó mới xoay người bước xuống dưới.
Thanh Vũ ngồi lại
trên ghế một mình.
Cảm giác trống trải đột ngột ập đến khiến y cảm thấy vô cùng bất an. Thanh Vũ kéo vạt áo choàng lại, cố cuộn mình thật kỹ
trong lớp vải dày để tìm kiếm chút cảm giác an toàn, giống như muốn dùng chiếc
áo này để ngăn cách bản thân với không khí náo nhiệt xung quanh.
Nhưng sự yên ổn ấy
cũng không kéo dài được bao lâu.
Thanh Vũ còn chưa
kịp thả lỏng thì trước mặt bỗng xuất hiện một bóng người.
Vân Sâm dừng lại
cách Thanh Vũ vài bước, rồi chậm rãi quỳ một gối xuống. Khi ngẩng đầu lên nhìn
y, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ si mê điên cuồng, khiến Thanh Vũ không khỏi rợn người.
“Mẫu hậu, người thấy lạnh sao?”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay ra định nắm lấy bàn tay đang để lộ ra ngoài của
Thanh Vũ. Nhưng tay hắn còn chưa kịp chạm vào, Thanh Vũ đã giật mình rụt lại, y
vội vàng giấu đôi tay thật kỹ vào trong áo choàng, như thể sợ bị hắn chạm
vào.
Thanh Vũ nhỏ giọng, trong lời nói không giấu được sự sợ hãi:
“Ngươi... ngươi lui xuống.”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY