Chương 2

 

Hà Quân Dực rũ mắt, yết hầu trượt lên xuống, dường như còn muốn nói thêm điều gì đó.

Nhưng chưa kịp thốt ra, một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm đã vang lên từ phía sau:

“Trời trở lạnh rồi. Hồi tẩm điện thôi.”

Sống lưng Thanh Vũ thoáng chốc cứng đờ. Y vội xoay người lại, ánh mắt lập tức va phải thân ảnh uy nghi của Hoàng đế đang đứng cách đó không xa, đôi đồng tử sâu hoắm của hắn giờ phút này đang khóa chặt vào chiếc áo choàng của Quân Dực phủ trên vai y.

Nụ cười dịu dàng dành cho Quân Dực trong nháy mắt tan biến, thay vào đó là dáng vẻ sợ hãi khó giấu. Thanh Vũ gần như phản xạ có điều kiện, luống cuống rũ bỏ chiếc áo choàng kia xuống đất, rồi nhanh chóng rời khỏi xích đu, tựa như con thú nhỏ bị thuần hóa, ngoan ngoãn nhào vào lòng chủ nhân của mình.

"Bệ hạ..."

Thanh Vũ run rẩy tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của nam nhân, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm trọn lấy mình.

Bàn tay to lớn của Hoàng đế thản nhiên siết chặt lấy vòng eo gầy guộc của y, lực đạo mạnh mẽ như muốn khảm y vào cốt nhục, động tác ngoài mặt là che chở nhưng thực chất lại đang khẳng định chủ quyền. Hắn liếc nhìn Hà Quân Dực, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo:

"Quân Dực có lòng rồi. Nhưng con cũng đã lớn, sau này tốt nhất nên giữ khoảng cách với Hoàng Hậu của trẫm đi.”

Hà Quân Dực cúi đầu, hai tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức run rẩy, nhưng giọng nói vẫn giữ được vẻ bình tĩnh:

"Nhi thần biết lỗi, xin phụ hoàng thứ tội."

Hắn duy trì động tác chắp tay hành lễ, lặng lẽ dõi theo bóng dáng Thanh Vũ bị Hoàng đế bế đi xa dần.

...

Trong tẩm điện.

Thanh Vũ bị ấn xuống long sàng, hai tay y bị Hoàng đế dùng dây đai trói chặt trên đỉnh đầu, hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.

Hà Ngự chẳng hề có chút dịu dàng nào, mỗi cú thúc đều tàn nhẫn như muốn đâm xuyên qua cơ thể mỏng manh của y.

"Hức... Bệ hạ... đau... xin Người... nhẹ một chút... Vũ nhi không chịu nổi... a..."

Thanh Vũ thút thít cầu xin, nước mắt sinh lý trào ra thấm ướt gối lụa. Cả cơ thể y như chiếc thuyền con giữa cơn sóng dữ, không ngừng run rẩy kịch liệt theo từng nhịp va chạm thô bạo của người bên trên, vách thịt non nớt bị cự vật khổng lồ nong rộng đến mức tê dại, chỉ biết bất lực co thắt, dâm đãng hầu hạ thứ hung khí đang điên cuồng tàn phá bên trong mình.

Nghe tiếng khóc của y, Hà Ngự không những không dừng lại mà còn gia tăng tốc độ, hắn cúi đầu, cắn mạnh lên vành tai đang đỏ bừng của y:

"Trẫm đã nhắc em thế nào? Phải tránh xa đám đàn ông ngoài kia ra! Tại sao em vẫn dám để nó khoác áo cho em? Tại sao em lại cười với nó?"

Mỗi câu hỏi tội là một cú thúc mạnh như muốn nghiền nát ý chí của Thanh Vũ.

Hoàng đế bóp chặt lấy cằm y, ép y phải đối diện với đôi mắt đỏ vằn tơ máu vì ghen tuông của mình.

"Nói đi! Em định quyến rũ thằng đó à? Trẫm vẫn chưa đủ để thỏa mãn em sao?"

Nhìn gương mặt đẫm lệ, vặn vẹo vì đau đớn của người dưới thân, đáy mắt hắn không có lấy nửa điểm thương xót, chỉ có sự bất an đang cào xé tâm can.

Hà Ngự biết rõ, suốt mười hai năm qua, hắn giữ được y bên mình là nhờ cưỡng đoạt, dù hiện tại Thanh Vũ ngoan ngoãn như một con thú nhỏ đã bị thuần hóa, nhưng y vẫn chưa bao giờ từ bỏ khao khát được rời xa hắn.

Nghĩ đến nụ cười hiếm hoi mà Thanh Vũ dành cho Hà Quân Dực ngoài hoa viên, cơn ghen tuông trong lòng Hà Ngự lại bùng lên dữ dội. Hắn hận y, hận y có thể cười với bất kỳ ai, nhưng khi đối diện với hắn lại chỉ có sự sợ hãi và phục tùng rỗng tuếch.

"Nói đi! Em là của ai? Em có phải vẫn luôn chờ đợi ngày rời khỏi trẫm không?"

Hà Ngự gầm lên, hắn thô bạo lật sấp người y lại, ép y phải quỳ sụp trên giường trong tư thế nhục nhã nhất, rồi từ phía sau điên cuồng thao nát lỗ dâm của y.

"A ——! Đau... Bệ hạ... Vũ nhi không có... hức... Vũ nhi không dám..."

Hà Ngự không để y có cơ hội giải thích, hai bàn tay to lớn như kìm sắt bóp chặt lấy hai cánh mông trắng ngần, thô bạo tách sang hai bên để phơi bày lỗ nhỏ sưng tấy đang không ngừng run rẩy vì bị cự vật tàn phá.

"Mẹ nó, còn dám chối?"

Hắn đỏ mắt nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp của hai người, vách thịt đỏ hỏn bị nong rộng đến cực hạn, bất lực nuốt lấy cự vật quá cỡ đang điên cuồng đâm chọc bên trong. Nhìn vách thịt hồng hào vì bị đụ quá mãnh liệt mà co thắt liên hồi, trong đầu hắn bỗng sục sôi một ý định điên rồ và độc ác.

“Nếu em đã muốn có một đứa con đến thế, thì trẫm giúp em nhé?”

Hắn gằn giọng, bàn tay to lớn đột ngột túm lấy tóc Thanh Vũ, ép y phải ngửa cổ ra sau để nhìn thẳng vào gương mặt vặn vẹo vì dục vọng của mình.

Thanh Vũ nghe vậy thì sững sờ, đại não trống rỗng. Bí dược hoàng cung dùng để cải tạo thể chất nam nhân thành vật chứa sinh nở, y tất nhiên không lạ lẫm gì. Năm đó Thái hậu chấp thuận để một nam tử như y bước lên ngôi Hậu cũng chính vì sự tồn tại của phương thuốc quỷ dị này, nhưng bà không ngờ Hà Ngự lại chưa từng ép y uống thứ thuốc đó.

Mười hai năm qua, Hà Ngự dù cưỡng đoạt y, giam cầm y, nhưng vì thương y, hắn chưa từng ép y phải uống thứ thuốc ấy. Hắn sợ y đau, sợ y phải chịu cảnh sinh tử. Thế nhưng giờ đây, nụ cười của y dành cho kẻ khác đã hoàn toàn thiêu rụi chút lòng thương cuối cùng của vị đế vương.

“Mẹ nó, trẫm đã quá nuông chiều em rồi nên em mới sinh hư, có phải không?”

Hà Ngự tức giận thét lên, nhịp hông đột ngột tăng tốc, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh nghìn cân như muốn đâm nát khoang bụng mỏng manh của người dưới thân.

“Trẫm sợ em đau nên mới không bắt em mang thai. Nhưng xem ra em chẳng cần sự thương xót đó. Em muốn bám lấy thằng khác để có con với nó sao? Đừng nằm mơ! Trẫm sẽ khiến cái lỗ dâm này mỗi ngày đều phải chứa đầy tinh dịch của trẫm, khiến cái bụng này phải phồng lên vì giống nòi của trẫm. Để xem lúc đó em còn có thể chạy đi đâu!”

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-3.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!