Chương 18
Nhưng Hà Ngự hoàn toàn không biết
rằng người đang nằm dưới chăn căn bản chưa hề ngủ.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân của hắn hoàn
toàn khuất sau tấm bình phong, những
tiếng thút thít xé lòng rốt cuộc không kìm nén được mà nghẹn ngào bật ra. Nước
mắt nóng hổi thi nhau trào ra, lăn dài trên gò má tái nhợt.
Đầu
óc y lúc này đã hoàn toàn mờ mịt, chỉ còn lại một mớ hỗn độn đan xen giữa sự sợ hãi và
tuyệt vọng đến cùng cực.
Thanh
Vũ thực sự không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như này? Tại sao hết lần này đến
lần khác y lại phải chịu cảnh bị người ta lặng nhục?
Thế nhưng điều khiến y thấy tuyệt vọng nhất là dù đối diện với những chuyện dơ bẩn
ấy, y lại hèn mọn đến mức ngay cả dũng khí hé môi kêu cứu cũng không có.
Mệt mỏi và đau nhức bào mòn chút sức lực cuối cùng của y, Thanh Vũ mang
theo thân thể rã rời chậm rãi cuộn mình lại trên giường. Giống như một con thú
non bị thương nặng chỉ biết lẩn trốn, hai cánh tay y vòng qua ôm chặt lấy chính
mình. Tư thế phòng bị đầy bất an như đang cố dựng lên một bức tường vô hình để ngăn
cách bản thân với cái thế giới đáng sợ và dơ bẩn bên ngoài.
Giữa không gian thoang thoảng mùi hương quen thuộc còn sót lại, ý thức của y dần
trở nên mơ hồ, rồi chìm sâu vào giấc ngủ miên man.
...
Sáng hôm sau lúc Thanh Vũ
tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
Y nằm trên giường, ý thức
tuy đã tỉnh nhưng mí mắt vẫn nặng trĩu. Thanh Vũ thử cử động một chút, nhưng người vừa mới hơi nhúc nhích, một cơn
nhức mỏi rã rời đã lập tức ập đến khiến cả người y mềm nhũn.
Y khó khăn nâng mí mắt nặng trĩu lên, chờ cho tầm nhìn dần trở nên rõ ràng,
y mới chậm rãi đưa mắt nhìn quanh một vòng.
Thế nhưng đập vào mắt y chỉ là khoảng không yên ắng, trong lều căn bản là
trống không, chẳng có lấy một bóng người.
Sự im
lặng quá mức trong ngự trướng rộng lớn bỗng chốc hóa thành một tấm lưới vô hình
siết chặt lấy cổ họng Thanh Vũ.
Y khẽ rùng mình, một
nỗi sợ vô cớ chợt dâng lên từ đáy lòng.
Thanh Vũ mở to mắt, hoảng hốt nhìn quanh. Những góc tối trong lều lúc này bỗng trở nên sâu
hun hút, đen kịt như những cái miệng khổng lồ đang há ra, chỉ chờ y sơ hở một
chút là sẽ lập tức lao ra cắn xé y.
Y
không dám ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa.
Thanh Vũ loạng
choạng bước xuống giường, hai chân vừa chạm xuống đất đã mềm nhũn, đầu gối suýt nữa
thì khuỵu hẳn xuống, nhưng y vẫn cố gượng dậy, đôi chân trần lảo đảo chạy về phía cửa như thể
đang trốn khỏi một con quái vật vô hình.
Ánh mặt trời chói lóa bên ngoài đột ngột rọi thẳng vào mặt khiến Thanh Vũ
theo bản năng nhắm nghiền mắt lại, hốc mắt đau rát, nước mắt lập tức trào ra, nhưng y vẫn không dừng bước.
Khu vực bên ngoài ngự trướng vốn đang nhộn nhịp kẻ hầu người hạ đi lại bỗng
chốc im bặt. Mọi người trợn tròn mắt nhìn vị hoàng hậu luôn được bệ hạ bọc
trong nhung lụa, giờ phút này lại để đầu tóc rối tung, quần áo xộc xệch, chân
trần chạy ra ngoài giữa thanh thiên bạch nhật.
Vô số ánh mắt kinh ngạc, tò mò, thậm chí là soi mói đồng loạt đổ dồn hết
lên người y.
Nếu là bình thường, Thanh Vũ nhất định sẽ cảm thấy vô cùng xấu hổ. Thế
nhưng hiện tại, những tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai y chỉ còn là những thanh
âm ong ong hỗn tạp. Lồng ngực y phập phồng kịch liệt, đôi tay lạnh toát vô thức
siết chặt lấy vạt áo trước ngực đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Đôi mắt đỏ hoe mang theo sự bất an cùng cực không ngừng đảo quanh đám đông ồn
ào để tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Y không quan tâm ai đang nhìn mình, cũng
chẳng màng đến việc bản thân lúc này trông thảm hại đến mức nào. Giờ phút này y chỉ muốn nhìn thấy Hà Ngự
mà thôi.
Lúc này đám đông đang xì xào bàn tán bỗng nhiên tự động dạt ra hai bên. Hà
Ngự cau mày lách qua mấy tên thái giám đang đứng chắn đường. Hắn vốn dĩ vừa mới
từ trong rừng trở về, bước chân mang theo vài phần vội vã.
Nhưng
vừa ngẩng đầu lên, bước chân của hắn lập tức khựng lại.
Đập vào mắt của hắn là
dáng vẻ thê thảm của Thanh Vũ. Y đứng trơ trọi giữa bãi đất trống, hai chân hoàn toàn không mang giày,
cứ thế giẫm thẳng lên mặt đất toàn sỏi đá, quần áo trên người thì xộc xệch, sắc
mặt trắng bệch không còn lấy một chút máu.
Đúng lúc này Thanh Vũ cũng nhìn thấy hắn.
Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Hà Ngự, hốc mắt y nháy mắt
đã đỏ bừng. Y không quan tâm đến hàng chục con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình
xung quanh mà cứ thế lảo đảo nhào vào lòng hắn.
Lực va chạm có chút mạnh khiến Hà Ngự phải lùi về sau nửa bước. Thế nhưng hắn
phản ứng rất nhanh, hai tay lập tức vươn ra ôm chặt lấy thân thể đang run rẩy của
người nọ vào lòng.
"Sao vậy em?" Hà Ngự lo lắng hỏi.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY