Chương 17
Nghe y ngoan ngoãn thốt ra mấy lời dâm đãng ấy,
bàn tay to lớn đang chắn ngang rốt cuộc cũng chịu rút về.
Chướng ngại vật vừa biến mất, Thanh
Vũ liền biến thành quỷ đói. Hai tay
y lập tức chống lên bờ vai vạm vỡ của nam nhân, eo hông dùng lực mạnh mẽ ngồi phịch xuống.
“Ưm… a…!”
Tiếng rên thỏa mãn
không kìm được mà bật ra
khỏi đôi môi sưng đỏ. Miệng
huyệt ướt sũng nháy mắt bị kéo căng đến cực hạn, dâm đãng ngậm chặt lấy thứ hung khí nóng rực của con trai.
Lồng ngực Thanh Vũ phập phồng dữ dội, cơn ngứa ngáy trong xương tủy cuối
cùng cũng được xoa dịu. Y thỏa mãn thở hắt ra một hơi, vẻ mặt đã hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng.
Chẳng cần Quân Dực dẫn dắt, mười ngón tay mảnh khảnh đã siết chặt bả vai hắn,
bắt đầu tự mình chủ động vặn vẹo eo nhỏ nhấp nhô lên xuống. Âm thanh nhục thể va chạm không ngừng vang
lên, nhục bích
non nớt điên cuồng siết chặt lấy vật thô cứng để tìm kiếm khoái lạc.
Dưới
ánh nến chập chờn, tiếng nức nở đứt quãng hòa lẫn với âm
thanh nước lép nhép tạo nên một
khung cảnh hoang dâm đến tột cùng.
Quân
Dực ngửa đầu ra sau, yết hầu nhấp nhô liên tục, hơi thở thô nặng như dã thú săn
mồi.
Hai mắt hắn đỏ ngầu lửa dục, thỏa mãn nhìn lỗ nhỏ lẳng lơ đang không ngừng nhả ra
rồi lại tham lam hút lấy dương vật của mình. Mỗi một lần eo nhỏ nện xuống, vách
thịt mềm mại lại siết chặt lấy hắn, dâm thủy nóng hổi cũng theo đó
bắn ra tung tóe.
"Ưm...
mẫu hậu kẹp chặt quá..."
Quân
Dực khàn giọng gầm gừ, thân dưới ưỡn lên phối hợp với nhịp điệu đâm rút của
người bên trên.
Hai bàn tay thô ráp của hắn trực tiếp phủ lên hai hạt đậu mẫn cảm trước
ngực y chậm rãi xoa nắn.
"A...
đừng... chỗ đó..."
Bị tập kích bất ngờ, Thanh Vũ nức nở giật nảy người, tốc
độ nhấp nhô bên dưới cũng theo đó chậm lại.
Nhưng Quân Dực nào chịu buông tha cho y. Những ngón tay của hắn kẹp lấy hai nụ hoa
mềm rồi bắt đầu vê tròn, thỉnh thoảng còn dùng móng tay khẽ gảy một cái khiến y
không kìm được mà rên lên.
“Ưm… đừng… buông ra… a…” Y cắn chặt môi, nức nở lắc đầu, hông nhỏ vặn vẹo cố thoát
khỏi sự giày vò này.
Nhưng Quân Dực sao để y toại nguyện? Bàn tay to lớn của hắn giữ chặt lấy eo y
rồi đè mạnh xuống, cự vật thô to cứ thế găm thẳng vào vách thịt nóng hổi bên trong:
“Chẳng
phải nước dâm của mẫu hậu đang chảy ròng ròng vì sung sướng đấy sao? Đừng gì cơ
chứ?”
Nói rồi
hắn lưu luyến buông hai điểm đỏ sưng tấy trước ngực y ra, bàn tay thô
ráp của nam nhân dần trượt xuống phía dưới, thô bạo chộp lấy chim nhỏ đang cương cứng của
Thanh Vũ mà bóp mạnh.
"A...
ưm... đừng mà...!"
Thanh
Vũ hét lên một tiếng thất thanh, cả người y mềm nhũn đổ ập xuống người hắn. Cảm giác kích thích từ
hai nơi dồn lại khiến Thanh Vũ hoàn toàn đánh mất lý trí, rơi thẳng vào vũng
lầy dục vọng không lối thoát.
...
Mãi đến khi màn đêm đã lên cao, Hà Ngự mới trở về.
Hắn
dừng lại trước cửa lều, tiện tay ném cây cung khảm ngọc cho tên thái giám
hầu cận, trầm giọng hỏi:
“Hoàng
hậu đâu rồi?”
Tên
thái giám vội vã cúi người, khúm núm đáp:
“Bẩm
bệ hạ, hoàng hậu nương nương bảo trong người mệt mỏi nên từ chập tối đã đi nghỉ
ngơi. Hiện giờ vẫn đang ở bên trong ạ.”
Nghe vậy sắc mặt Hà Ngự
mới dịu xuống đôi chút, hắn xua tay ra hiệu cho tất cả cung nhân lui xuống rồi tự mình vén
màn bước vào trong.
Bên trong lều vô cùng yên
tĩnh, chỉ còn ánh nến chập chờn tỏa ra ánh sáng lờ mờ.
Xuyên qua bức bình phong
chạm trổ tinh xảo, Hà Ngự mơ hồ nhìn thấy một bóng lưng gầy gò đang cuộn tròn
trong chăn đưa lưng về phía hắn mà ngủ say.
Nhìn thân hình nhỏ bé đang
cuộn lại ấy, đáy mắt Hà Ngự thoắt cái mềm nhũn. Hắn rón rén bước lại gần, sợ
tiếng động mạnh một chút sẽ đánh thức người đang yên giấc.
Nhưng vừa bước đến gần, một mùi hương gay gắt đã lập tức xộc thẳng vào mũi
hắn.
Không phải mùi long diên
dịu nhẹ quen thuộc, mà là mùi nến thơm ngọt nị, nồng đậm đến mức khiến người ta
có chút choáng váng. Hương thơm sực nức giăng kín trong không khí,
dường như đang cố tình che lấp mùi vị tanh nồng nào đó lẩn khuất đâu đây.
Hà Ngự nhíu chặt mày. Nghĩ đến thân thể vốn đang suy nhược của Thanh Vũ sẽ
không chịu nổi mùi hương gay gắt này, liền vẫy tay ra hiệu cho tên thái giám
đang cạnh đó tắt bớt nến.
Tên thái giám hiểu ý, vội
vàng rón rén tiến lên dập tắt bớt những ngọn nến thơm đang cháy.
Ánh sáng trong ngự trướng
thoắt cái dịu đi vài phần.
Sau đó Hà Ngự ngồi xuống mép giường. Ánh mắt thâm trầm của bậc đế vương khi rủ
xuống liền hóa thành một mảnh dịu dàng vô hạn, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt
người đang ngủ say dưới tấm chăn dày cộm.
Bàn tay to lớn còn vương hơi lạnh của rừng đêm khẽ vươn ra, dịu dàng vén lại lọn tóc ướt mồ hôi dính
trên trán Thanh Vũ. Ngón tay của hắn khẽ lướt qua khóe mắt ướt át của y, động tác nhẹ nhàng đến mức sợ làm người
nọ tỉnh giấc.
Vuốt
ve thêm một lúc, Hà Ngự mới lưu luyến thu tay về, sau đó hắn xoay
người đi ra ngoài ra hiệu cho cung nhân chuẩn bị nước tắm.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY