Chương 16

 

“Cảm nhận được rồi sao?” Quân Dực bật cười thành tiếng, ánh mắt tối sầm mang theo dục vọng chiếm hữu điên cuồng dán chặt lấy y. “Vừa nãy chính người đã người đã cầu con vào mà.”

“Ngươi… các người đã làm gì với…”

Lời chất vấn còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn, một đợt sóng nhiệt hầm hập như thiêu như đốt lại đột ngột đánh úp tới, tàn nhẫn nghiền nát chút tỉnh táo mong manh cuối cùng của y.

Cả người Thanh Vũ nháy mắt mềm nhũn ra. Sức lực như bị rút cạn, y ngã vật xuống nệm, mồ hôi lạnh rịn đầy trên trán, huyệt khẩu bên dưới vì trống rỗng mà không ngừng co bóp, dâm thủy trào ra lênh láng, thấm ướt cả một mảng nệm dưới thân.

Cơn ngứa ngáy như bị hàng ngàn con kiến cắn từng chút một gặm nhấm sợi dây lý trí mong manh của y.

Thanh Vũ trực tiếp hất văng tấm chăn đang che đậy trên người ra.

Dưới ánh nến mờ ảo, y run rẩy tách rộng hai chân. Những ngón tay thon dài vội vã đưa xuống, lóng ngóng thọc thẳng vào miệng huyệt ướt sũng háu đói của chính mình mà khuấy đảo.

Tiếng nước lép nhép dâm mĩ vang vọng khắp căn phòng, nhưng chút đụng chạm nông cạn từ ngón tay làm sao có thể dập tắt được ngọn lửa tà dâm đang gào thét đòi hỏi bên trong? Càng tự an ủi, sự trống rỗng lại càng giày vò y đến phát điên.

“Ưm… không đủ… khó chịu quá…” Y lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi rớt trên gò má ửng hồng.

Đúng lúc này, chóp mũi Thanh Vũ bỗng ngửi thấy mùi hương nam tính nồng đậm phát ra từ người Quân Dực ở cách đó không xa.

Hương vị ấy đối cơ thể y lúc này chẳng khác nào độc dược. Đôi mắt Thanh Vũ đã hoàn toàn phủ một tầng sương mờ mịt, lý trí bị dục vọng bào mòn đến mức chẳng còn nhận ra kẻ trước mặt là ai.

Y đột ngột chồm người tới, dùng chút sức lực cuối cùng nhào thẳng vào người Quân Dực, đè nam nhân cao lớn ấy xuống dưới thân.

Thân hình mảnh khảnh của Thanh Vũ dán chặt lấy khuôn ngực trần săn chắc của Quân Dực.

Hai tay y vòng qua ôm chặt lấy cổ hắn, chiếc cằm tinh xảo cọ loạn lên hõm vai hắn, đôi môi đỏ mọng vì khát tình mà tham lam liếm mút hầu kết nhô ra của nam nhân.

Cùng lúc đó, miệng huyệt ướt đẫm dâm thủy của y cũng theo bản năng mà cọ xát vào cự vật thô to của Quân Dực.

Thanh Vũ nức nở, nước mắt sinh lý làm ướt đẫm cả lồng ngực nam nhân:

“Cho ta… ưm… giúp ta với… ngứa quá… ta khó chịu chết mất…”

Bị cơ thể mềm mại của y chủ động câu dẫn, yết hầu Quân Dực hung hăng trượt lên xuống, nhưng hắn không định thỏa mãn y ngay.

Khoảnh khắc eo Thanh Vũ chuẩn bị hạ xuống, một bàn tay to lớn mang đầy vết chai sạn đột ngột vươn ra, tàn nhẫn chặn đứng miệng huyệt đang háo hức muốn nuốt trọn dương vật của y.

Hành động bất ngờ này khiến thân thể Thanh Vũ khựng lại giữa không trung. Huyệt khẩu chật hẹp chỉ cọ xát được vào mu bàn tay thô ráp của hắn, hoàn toàn không chạm tới được thứ có thể giải tỏa dục hỏa bên trong.

Cảm giác trống rỗng như muốn bóp nghẹt tâm trí y, hai hàng nước mắt nóng hổi thi nhau trào ra, hốc mắt y đỏ hoe, môi bị cắn đến rướm máu.

Thấy bộ dạng khổ sở của y, khóe môi Quân Dực khẽ nhếch lên. Ngón cái của hắn nhàn nhã trượt trên cơ bụng mịn màng của y, giọng nói trầm thấp cất lên:

“Khoan đã mẫu hậu… Người vội vàng thế làm gì? Chẳng phải vừa nãy chính người khóc lóc ầm ĩ đuổi nhi thần cút ra ngoài sao?”

Nhưng lúc này lý trí y đã sớm tan vỡ, làm sao còn phân biệt được hắn đang nói những gì. Mặc kệ bàn tay Quân Dực vẫn gắt gao chặn đứng lối vào, Thanh Vũ vẫn bất chấp dùng miệng huyệt cọ lấy cọ để lên các đốt ngón tay thô ráp của nam nhân, nước mắt y rơi lã chã, nức nở lắc đầu liên tục như một đứa trẻ bị oan:

“Không… không đuổi… a… bỏ tay ra… ta muốn… ta muốn nó… cầu xin ngươi… xin ngươi cho ta…”

Quân Dực khẽ nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú bệnh hoạn. Nhưng hắn vẫn không chịu rút tay ra, trái lại còn dùng ngón cái thô bạo chà xát lên vành môi sưng đỏ của y.

 “Chỉ nói muốn thì làm sao nhi thần biết mẫu hậu muốn gì cơ chứ? Người cầu xin nhi thần đi… Xin con trai đụ người, xin đứa con ngoan này thao nát cái lỗ dâm đãng của người.”

Đôi mắt hẹp dài của Quân Dực khẽ nheo lại, giọng điệu mang theo vài phần bỡn cợt:

“Nói đi, nói lớn lên cho nhi thần nghe rõ rồi nhi thần lập tức cho người toại nguyện.”

Nếu là ngày thường, Thanh Vũ thà cắn lưỡi tự sát chứ không bao giờ chịu mở miệng thốt ra những từ ngữ dâm uế này. Thế nhưng lúc này đây, ngọn lửa dục vọng bừng bừng trong cơ thể đã thiêu rụi toàn bộ lý trí và tự tôn của y.

Cả người Thanh Vũ run rẩy kịch liệt. Dưới ánh mắt áp bách của nam nhân, y nức nở ngoan ngoãn lập lại từng câu từng chữ:

“A… xin… xin con trai… đụ ta… ưm… thao… thao nát ta đi… xin ngươi… cho ta…”

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-17.html]

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!