Chương 14

 

Thời gian thấm thoát như thoi đưa, chớp mắt đã nửa tháng trôi qua. Chẳng mấy chốc đã đến ngày hoàng gia tổ chức hội săn mùa thu.

Tiết trời đã vào độ thu phân, bầu trời trong vắt cao vời vợi, gió thổi mang theo chút se lạnh đặc trưng cuốn những dải lá vàng bay lả tả khắp không trung.

Từ sáng sớm tinh mơ, đội ngũ ngự giá khổng lồ đã rầm rập khởi hành rời khỏi cổng thành.

Bên trong chiếc xe ngựa hoàng gia rộng rãi, lò sưởi đang cháy liu riu, tỏa ra hương long diên dịu nhẹ.

Thanh Vũ ngồi trên tấm nệm êm ái, ngón tay trắng ngần cẩn thận vén lên một góc rèm cửa sổ. Đôi mắt trong veo như chứa cả bầu trời thu ngập tràn sự háo hức nhìn ngắm phong cảnh núi non trùng điệp đang không ngừng lùi lại phía sau.

Đã lâu lắm rồi y mới được hít thở bầu không khí tự do bên ngoài. Tâm trạng vui vẻ khiến hai gò má Thanh Vũ hồng hào hiếm thấy, quét sạch đi vẻ ốm yếu tiều tụy suốt thời gian qua.

Hà Ngự ngồi tựa lưng vào mạn xe, ánh mắt ngập tràn nhu tình dán chặt lên sườn mặt tinh xảo của y. Nhìn thấy y vui vẻ, khóe môi vị đế vương cũng bất giác cong lên.

Hắn vươn tay ôm lấy thân thể mảnh khảnh kia vào lòng, tiện tay kéo chiếc áo choàng lông cáo quấn chặt quanh người y.

“Thích ra ngoài đến vậy sao?” Hà Ngự tựa cằm lên đỉnh đầu y, nhàn nhạt hỏi.

Bị ôm bất ngờ, Thanh Vũ khẽ chớp mắt, nhưng cũng ngoan ngoãn tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của nam nhân, nhỏ giọng đáp: “Vâng. Ở trong điện mãi... có chút ngột ngạt.”

Thực ra, nửa tháng qua ở bên cạnh Hà Ngự, được hắn nâng niu chăm bẵm từng chút một, bóng ma tâm lý của y đã vơi đi không ít. Trước kia, y đã từng rất hận hắn, hận hắn đã kéo mình vào chốn thâm cung lạnh lẽo này, hận hắn cướp đi tự do mà y vốn có. Thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, mỗi khi có chuyện xảy ra, người đầu tiên y vô thức nghĩ đến lại là hắn.

Nghĩ đến đây, Thanh Vũ khẽ cụp mắt xuống.

Có lẽ… y cũng không ghét hắn nhiều như vậy.

Xe ngựa lăn bánh suốt nửa ngày. Khi mặt trời lên cao, đoàn ngự giá rốt cuộc cũng tiến vào khu vực trung tâm của bãi săn. Nơi này đã sớm được binh lính dựng lên vô số lều trại, bá quan văn võ dàn hàng tắp lự, cung kính chờ đón thánh giá.

“Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Tiếng hô vang dội rung chuyển cả núi rừng.

Hà Ngự nhấc rèm bước xuống xe ngựa trước, bộ y phục đi săn màu đen thêu kim long càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn và khí thế vương giả bức người của hắn. Sau đó, dưới vô số ánh mắt của quần thần, vị đế vương cao cao tại thượng ấy lại quay người lại, cẩn thận vươn tay đỡ lấy một thiếu niên dung mạo khuynh thành bước xuống.

Đợi Thanh Vũ đứng vững, Hà Ngự mới phất tay ra hiệu:

“Bình thân.”

“Tạ chủ long ân!”

Đám đông đồng loạt đứng dậy.

Ánh mắt Hà Ngự quét qua bá quan văn võ một lượt, giọng điệu nhàn nhạt:

“Tất cả lui xuống nghỉ ngơi dưỡng sức đi. Chiều tối nay hội săn mùa thu sẽ chính thức bắt đầu. Kẻ nào săn được nhiều thú nhất trẫm nhất định sẽ trọng thưởng.”

“Rõ!”

Tiếng hô đồng thanh vang dội cả một góc rừng. 

Hà Ngự lúc này mới hài lòng thu hồi tầm mắt, hắn xoay người, thuận tay ôm lấy eo Thanh Vũ dẫn y về ngự trướng mà hoàn toàn không hay biết rằng ngay phía sau lưng đang có hai đạo ánh mắt nóng rực dán chặt lên người y.

...

Mãi đến khi mặt trời hoàn toàn ngả về tây, hội săn mới chính thức bắt đầu.

Khác với mọi năm, khi hội săn thường bắt đầu từ sáng sớm, thì năm nay Hà Ngự đặc biệt hạ lệnh dời thời gian khai mạc xuống tận lúc chạng vạng.

Đối với một bậc đế vương ưa thích mạo hiểm như Hà Ngự, những cuộc đi săn ban ngày đã quá mức nhạt nhẽo. Chỉ có sự tĩnh mịch và nguy hiểm trong màn đêm mới đủ sức khơi dậy bản năng khát máu tanh đang ngủ say trong người hắn.

Xung quanh bãi săn, hàng trăm ngọn đuốc lớn nhỏ đã được thắp sáng.

Các võ tướng và hoàng thân quốc thích đều đã thay sang trang phục cưỡi ngựa gọn gàng, tay lăm lăm cung tên, giương mắt nhìn về phía bóng tối sâu thẳm trước mặt với vẻ hưng phấn tột độ.

Bên trong ngự trướng, Hà Ngự nhận lấy cây cung khảm nạm ngọc thạch từ tay thái giám, sau đó quay sang nhìn Thanh Vũ.

Ánh mắt sắc bén của bậc đế vương khi chạm đến thân ảnh ốm yếu đang cuộn tròn trong chăn bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường:

“Bên ngoài gió bắt đầu lớn rồi, trong rừng ban đêm lại nhiều dã thú. Em cứ ngoan ngoãn ở lại trong trướng nghỉ ngơi, đợi trẫm mang bộ da cáo trắng đẹp nhất về làm áo choàng cho em.”

Thanh Vũ khẽ gật đầu. Y vốn không thích cảnh chém giết máu me ồn ào, cộng thêm cơ thể hiện tại lại vô cùng mỏi mệt nên ở lại lều là tốt nhất. Y rũ mi mắt, nhỏ giọng dặn dò:

“Bệ hạ đi cẩn thận.”

Nghe lời quan tâm của y, tâm trạng Hà Ngự cực kỳ tốt. Hắn cúi người hôn chụt lên trán Thanh Vũ một cái, dặn dò các cung nữ chăm sóc y cẩn thận rồi mới sải bước ra ngoài.

“Xuất phát!”

Một tiếng gầm uy dũng vang lên báo hiệu hội săn bắt đầu.

Tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập đạp lên lá khô, xen lẫn tiếng reo hò của quân lính chẳng mấy chốc đã xa dần, hoàn toàn chìm vào màn đêm sâu thẳm của cánh rừng già.

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-15.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!