Chương 13

 

Giữa bầu không khí tĩnh lặng chỉ còn nghe thấy tiếng than củi nổ lách tách, Thanh Vũ bỗng khựng người lại.

Vì đang ngồi trong lòng Hà Ngự, nên y có thể rõ ràng cảm nhận được một vật thể cứng rắn đang nhô lên, ái muội cọ sát vào đùi non của mình.

Nhận thức được thứ kia là gì, cơ thể Thanh Vũ thoáng chốc cứng đờ.

Rõ ràngdục vọng trong người Hà Ngự vẫn chưa lắng xuống, chỉ là vì xót y nên hắn mới cố nén lại.

Nghĩ đến đây, lòng Thanh Vũ bất giác mềm nhũn.

Y cắn nhẹ môi dưới, hàng mi dài khẽ chớp che giấu đi sự giằng xé trong đáy mắt. Một lúc lâu sau, dường như đã hạ quyết tâm, Thanh Vũ chậm rãi buông lỏng bàn tay đang túm chặt vạt áo Hà Ngự.

Giữa sự ngỡ ngàng của người đối diện, ngón tay run rẩy của y trượt dần xuống dưới, mang theo chút rụt rè mà luồn vào trong cạp quần của nam nhân.

Xuyên qua chiếc tiết khố mỏng manh, bàn tay Thanh Vũ trực tiếp chạm vào cây gậy nóng rực đang căng trướng đến phát đau của hắn. Lòng bàn tay y cẩn thận bao trọn lấy nó, mang theo sự lấy lòng vụng về mà khẽ vuốt dọc theo chiều dài của thân gậy.

“Ưm…”

Bị chạm vào nơi mẫn cảm một cách bất ngờ, yết hầu Hà Ngự hung hăng trượt lên xuống. Hơi thở vốn đang cố đè nén phút chốc trở nên dồn dập và thô nặng. Cơ bắp toàn thân nháy mắt cứng lại, một tay gắt gao nắm chặt lấy thành ghế để kiềm chế ham muốn đè người trước mặt xuống.

Hà Ngự cúi đầu, đôi mắt đen láy híp lại nhìn chằm chằm người trong lòng, giọng nói khàn đặc chứa đầy dục vọng cất lên:

“Vũ nhi ngoan, đừng lộn xộn, trẫm sẽ không nhịn nổi mất.”

Thanh Vũ không rút tay lại, hai má y lúc này đã đỏ rực như rỉ máu. Y cắn nhẹ môi dưới, nhỏ giọng nỉ non:

“Để em… em giúp ngài.”

Dứt lời, bàn tay mềm mại của Thanh Vũ lập tức bao trọn lấy nó, rồi y bắt đầu cử động. Lòng bàn tay chậm rãi tuốt lên xuống dọc theo chiều dài của thân gậy. Động tác tuy có chút vụng về, nhưng lại khiến Hà Ngự sướng đến phát điên.

“Ưm… Vũ nhi…”

Khoái cảm ập đến bất ngờ khiến lý trí của Hà Ngự đứt phựt. Hắn ngửa cổ ra thành ghế, nhịn không được bật ra những tiếng rên rỉ trầm đục. Bàn tay đang bám trên thành ghế nổi cơ bắp cuồn cuộn, tay còn lại gắt gao siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của Thanh Vũ, hận không thể khảm y vào trong xương tủy.

Sự vuốt ve vụng về của Thanh Vũ lúc này đối với hắn chẳng khác nào một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến dục vọng bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ dữ dội hơn.

Hà Ngự đột ngột cúi đầu xuống, bàn tay to lớn gắt gao giữ lấy gáy Thanh Vũ, ép y ngẩng mặt lên nhìn mình. Ngay giây tiếp theo, đôi môi nóng rực của hắn liền hung hăng lấp kín lấy miệng y.

Nụ hôn này bá đạo vô cùng, đầu lưỡi hắn mạnh mẽ cạy mở khớp hàm y, thô bạo tiến vào càn quét mọi ngóc ngách, quấn chặt lấy chiếc lưỡi rụt rè của Thanh Vũ mà mút mát điên cuồng.

“Ưm…”

Thanh Vũ bị hôn đến mức không thở nổi, cả người y mềm nhũn, đầu óc đình trệ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hai mắt cũng phủ một tầng hơi nước mờ mịt.

Ý thức mông lung khiến sức lực trên tay y cũng tự động yếu dần, động tác xoa nắn cự vật nóng rực dưới thân nam nhân cũng bất giác trở nên chậm chạp hơn hẳn.

Nhưng Hà Ngự làm sao có thể chịu buông tha dễ dàng như vậy.

Bàn tay thô ráp của nam nhân lập tức phủ xuống, gắt gao bao trọn lấy mu bàn tay nhỏ nhắn của y. Dưới sự dẫn dắt của hắn, bàn tay Thanh Vũ bị ép phải dán sát vào cự vật nóng rực kia, bắt đầu luật động lên xuống với tốc độ điên cuồng. Từng cú tuốt mạnh bạo không chút lưu tình vuốt dọc từ tận gốc lên đến đỉnh quy đầu, ma sát đến mức lòng bàn tay Thanh Vũ cũng phải nóng lên.

Nụ hôn hung hãn đã cướp sạch chút dưỡng khí của y khiến Thanh Vũ có ảo giác mình sắp chết ngạt đến nơi. Bàn tay còn lại của y vô thức cào loạn lên bả vai vững chãi của nam nhân, trong cổ họng bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Nhận thấy người trong lòng thực sự không chịu nổi nữa, Hà Ngự mới luyến tiếc buông cánh môi đã sưng đỏ của y ra.

Hà Ngự thở dốc nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng nhìn chằm chằm vào hốc mắt ngập nước của y. Sau đó hắn vội vã vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của Thanh Vũ, môi mỏng điên cuồng mút mát, lưu lại từng đóa hoa đỏ chói mắt. Cùng lúc đó, bàn tay to lớn của hắn vẫn gắt gao nắm chặt lấy tay y, tốc độ luật động mỗi lúc một nhanh hơn.

Mãi một lúc sau, khoái cảm tích tụ suốt quãng thời gian dài rốt cuộc cũng bị bức đến cực hạn.

“Ư… Vũ nhi…”

Hà Ngự ngửa đầu ra sau, yết hầu gợi cảm trượt lên xuống. Bàn tay đang bao trọn lấy tay y đột ngột siết chặt, cự vật gân guốc hung hăng giật nảy lên.

Ngay giây tiếp theo, từng luồng tinh dịch đặc sệt mạnh mẽ phun trào, bắn tung tóe lên bàn tay và cả chiếc áo choàng trắng muốt của Thanh Vũ.

Bầu không khí trong tẩm điện thoắt cái đã bị thứ mùi vị nam tính tanh nồng xâm chiếm. Bên ngoài song cửa, cơn mưa thu lất phất rơi, che lấp những tiếng thở dốc ái muội cùng thanh âm nức nở đứt quãng bên trong rèm trướng.

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-14.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!