Chương 12
Lúc này bên trong
tẩm điện, hơi ấm từ lò than hừng hực
cháy chậm rãi lượn lờ dâng lên, xua tan đi cái lạnh bên ngoài.
Hà
Ngự ngồi dựa lưng vào chiếc ghế gỗ, vạt áo bào thêu long văn khẽ rủ xuống sàn.
Trên đùi hắn, Thanh Vũ ngoan ngoãn thu mình lại, cả người vẫn được quấn kín mít
trong chiếc áo choàng lông hồ ly mềm mại, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn và vành
tai hơi ửng hồng vì hơi nóng trong phòng.
Bàn
tay to lớn của nam nhân tự nhiên vòng qua eo y, nhịp nhàng vỗ về dọc theo sống
lưng. Hà Ngự hơi cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ Thanh Vũ hít hà hương thơm quen
thuộc, giọng nói trầm thấp cất lên mang theo vài phần cưng chiều:
“Giờ thì sao rồi? Còn thấy mệt nữa không?”
Thanh Vũ tựa vào
vai Hà Ngự, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Không mệt nữa ạ.”
Hà Ngự khẽ ừ một
tiếng, ngón tay mang theo vết chai mỏng của hắn khẽ miết lên gò má vẫn còn chút nhợt
nhạt của y, rồi mới nhàn nhạt
mở lời:
“Thái y bảo cơ thể em dạo này quá suy nhược, cứ buồn bực giam mình trong tẩm
điện mãi cũng không tốt. Vừa hay, nửa tháng tới hoàng gia sẽ tổ chức hội săn
mùa thu.” Hắn cố tình dừng lại một nhịp, cụp mắt nhìn biểu cảm của người trong
lòng, khóe môi hiện lên ý cười: “Có muốn đi cùng trẫm không?”
Bốn chữ "hội săn mùa thu" vừa lọt vào tai, đôi mắt vốn đang rũ xuống
thiếu sức sống của Thanh Vũ chợt sáng rực lên.
“Đi... em thực sự
được đi sao?”
Ánh mắt y dán chặt
vào gương mặt thâm trầm của Hà Ngự, sự mong chờ hiện rõ.
Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy sức sống này của
y, khóe môi Hà Ngự khẽ nhếch lên. Hắn vòng tay siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn,
cúi xuống mổ nhẹ một cái lên chóp mũi y, thấp giọng cười:
“Tất nhiên.”
Vừa dứt lời, nụ cười dung túng trên môi Hà Ngự dần thu lại, thay vào đó là
ánh mắt tối sầm mang theo dục vọng không thèm che giấu.
Hắn
hơi ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực trượt dọc theo chiếc cằm tinh xảo của Thanh Vũ,
cuối cùng dừng lại ở hầu kết đang khẽ nhấp nhô.
Không
để y kịp phản ứng, môi mỏng đã phủ xuống, đầu lưỡi ấm nóng chậm rãi mút lấy nơi mẫn cảm nhô lên ấy.
Cảm
giác tê dại truyền đến từ cổ khiến Thanh Vũ khẽ rùng mình. Bàn tay to lớn đang
vỗ về sau lưng y cũng bắt đầu rục rịch, chậm rãi luồn vào trong vạt áo mỏng. Cùng
lúc đó, bên tai y liền vang lên chất giọng khàn khàn đè nén của nam nhân:
“Vậy…
có phải bây giờ em nên cho ta chút phần thưởng không?”
Cảm
nhận được bàn tay thô ráp mang theo vết chai đang vuốt ve dọc sống lưng mình,
sắc mặt Thanh Vũ thoắt cái trắng bệch.
Nỗi
ám ảnh kinh hoàng của cái đêm hoang đường ấy như một móng vuốt sắc nhọn, tàn
nhẫn xé toạc lớp ngụy trang mà y vừa cố xây dựng. Những đụng chạm dơ bẩn, từng
tiếng thở dốc và cả sự điên cuồng của hai kẻ kia phút chốc ùa về bóp nghẹt lấy
tâm trí y. Hô hấp Thanh Vũ trở nên dồn dập, thân thể cuộn trong chiếc áo lông
hồ ly kịch liệt run lên.
“Em…
em…”
Thanh
Vũ lắp bắp không thành tiếng, hốc mắt thoáng chốc đỏ ửng. Y hoảng loạn chống hai tay lên lồng ngực
vững chãi của Hà Ngự, cố đẩy hắn ra.
Nhìn thấy dáng vẻ kháng cự đầy sợ hãi của người trong lòng, động tác của Hà
Ngự khựng lại. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia đau lòng và tự trách, hiển nhiên đã
cho rằng y vẫn còn chưa thoát khỏi bóng ma tâm lý từ đêm hắn say rượu mất kiểm
soát.
Sự kháng cự yếu ớt và vẻ hoảng loạn của y tựa như một gáo nước lạnh tạt thẳng
vào dục vọng đang nhen nhóm trong lòng Hà Ngự.
Trái tim hắn hung hăng nhói lên một nhịp, không màng đến cỗ nghẹn ứ nơi bụng
dưới, Hà Ngự dứt khoát dừng động tác lại, rồi vòng cả hai cánh tay siết chặt lấy
thân thể đang run rẩy của y vào lòng.
“Trẫm sai rồi… ngoan, không làm nữa.”
Hà Ngự ghì chặt đầu Thanh Vũ vào ngực mình, bàn tay to lớn thô ráp liên tục
vuốt ve dọc sống lưng y như đang dỗ dành một đứa trẻ bị hoảng sợ tột độ.
“Là trẫm nóng vội quá… Em đừng sợ, không làm nữa, thật sự không làm gì em cả.”
Tiếng nỉ non trầm thấp vang lên bên tai, cùng mùi long diên nhàn nhạt tỏa
ra từ người Hà Ngự từng chút một đánh tan sự kinh tởm mà hai kẻ kia để lại
trong tâm trí Thanh Vũ.
Y vùi mặt sâu vào ngực hắn, hai tay vốn đang cố đẩy ra giờ lại vô thức nắm
chặt lấy y phục người nam nhân trước mặt, siết chặt đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch.
Rõ ràng trước đây
chính người nam nhân này từng là bóng ma khiến y sợ hãi nhất, vậy mà giờ đây
vòng tay của hắn lại trở thành nơi duy nhất khiến y cảm thấy an toàn.
Một
lúc rất lâu sau.
Đợi
đến khi hơi thở dồn dập của y dần bình ổn lại, Hà Ngự mới chậm rãi buông lỏng
vòng tay. Hắn nâng cằm y lên, nhìn hốc mắt ửng đỏ ngập nước của người thương mà
lòng đau như cắt.
Hà Ngự cúi đầu đặt một nụ hôn vô cùng dịu dàng lên trán y, ngón tay cái khẽ
miết đi giọt nước mắt sinh lý đọng nơi khóe mi, rồi dịu giọng dỗ dành.
“Đừng sợ.”
Sự dịu dàng và dung túng vô điều kiện ấy đã khiến trái tim Thanh Vũ dâng
lên một cỗ chua xót nghẹn ngào. Y chớp mắt, một giọt lệ trong suốt rốt cuộc
không kìm được mà lăn dài xuống gò má, mang theo cả sự tủi thân lẫn mặc cảm tội
lỗi không thể thốt nên lời.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/03/chuong-13.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY