Chương 11
Lúc này
từ phía sau bỗng vang lên tiếng
bước chân, dù rất
nhẹ nhưng
trong khoảng sân yên tĩnh lại nghe rõ một cách lạ thường.
Thanh Vũ ngừng đẩy
xích đu, tim theo bản năng siết chặt
lại.
Y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vân Sâm đã đứng dưới đó từ lúc nào,
bộ cẩm
bào quen thuộc khẽ lay
trong gió chiều, ánh mắt sâu thẳm dừng trên người y.
Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Thanh Vũ chỉ muốn rời
đi ngay lập tức. Nhưng Vân Sâm đã lên tiếng trước:
“Mẫu hậu.”
Bước chân hắn đột ngột nhanh hơn, chỉ vài bước đã đến trước
xích đu, rồi hắn quỳ một gối
xuống, ngẩng đầu nhìn Thanh Vũ
từ dưới lên.
Nhìn gương mặt Vân Sâm ở ngay trước mắt, Thanh Vũ bất giác thấy lạnh sống lưng, mặt
y tái đi, đôi mắt theo bản năng lảng tránh.
“Tránh ra…” Giọng y khẽ run. “…Ta ...ta hơi
mệt, muốn
về nghỉ
ngơi.”
Nhưng Vân
Sâm vẫn không nhúc
nhích. Bàn
tay to lớn hắn
bất ngờ
nắm lấy cổ tay Thanh Vũ, trong đáy mắt thoáng qua một tia lo lắng:
“Người vẫn còn sốt sao? Mệt lắm à?” Hắn nhíu mày nhìn y. “Nếu
còn sốt thì sao lại ra đây hứng gió?”
Thanh Vũ trố mắt
nhìn hắn. Y không ngờ Vân Sâm lại có thể bình thản đến như vậy, cứ như thể chuyện
đêm đó chỉ là một cơn ác mộng. Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh Vũ vừa sợ vừa giận,
nhưng nhiều hơn vẫn là cảm giác hoảng loạn khó nói thành lời.
Thanh Vũ bị hắn nhìn đến mức tim
đập loạn nhịp, đầu ngón tay bị nắm chặt cũng khẽ run lên.
“Ta… ta không sao.” Y lắp bắp. “Bệ hạ đã chăm sóc ta rất tốt. Ngươi mau buông tay ra, nếu để người khác nhìn thấy thì sẽ không hay
đâu.”
Nghe vậy, ánh mắt Vân Sâm chợt tối lại. Nhưng
rất nhanh, sắc mặt hắn lại dịu xuống, khóe môi hơi mím lại, trông chẳng khác gì
một đứa trẻ bị người ta bắt nạt.
“Người lúc nào cũng chỉ nhắc đến
phụ hoàng.”
Giọng hắn nhỏ đi một chút, nghe vừa ấm ức vừa tủi thân.
“Mấy ngày qua nhi thần lo cho
người đến mức mất ăn mất ngủ, ngày nào cũng chạy đến hỏi thái y về tình hình
của người.” Vân Sâm ngẩng đầu nhìn Thanh Vũ, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn
thấu lòng y. “Vậy mà mẫu hậu đến một câu hỏi han nhi thần cũng không có sao?”
Thanh Vũ nghe vậy lập tức nghẹn
lại. Y mở miệng, nhưng nhất thời lại không biết phải nói gì.
“Vũ nhi.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng giữa hai người.
Thanh Vũ vội quay đầu nhìn lại,
chỉ thấy cách đó không xa, hoàng thượng đang cùng Quân Dực đang chậm rãi bước
tới.
Khoảng sân vốn yên tĩnh, lúc này
lại càng trở nên tĩnh lặng.
Vân Sâm cũng nghe thấy tiếng gọi
ấy. Sắc mặt hắn thoáng chốc trầm xuống, bàn tay đang nắm cổ tay Thanh Vũ khẽ
siết lại một chút, rồi rất nhanh liền buông ra.
Hắn đứng dậy, nhưng trong ánh mắt
vẫn lộ ra vài phần bực bội khó giấu. Vân Sâm nhìn Thanh Vũ một cái, đáy mắt
thoáng qua chút không cam lòng, rồi mới xoay người cúi đầu hành lễ:
“Phụ hoàng.”
Giọng hắn trầm ổn như thường, gần
như không để lộ ra chút cảm xúc nào.
Hà Ngự đã đi đến trước xích đu,
ánh mắt lướt qua Vân Sâm một cái rồi dừng lại trên người Thanh Vũ. Thấy sắc mặt
y vẫn còn tái nhợt, chân mày hắn lập tức khẽ nhíu lại.
“Sao lại ra đây ngồi?”
Giọng nói mang theo chút trách
cứ, nhưng nhiều hơn vẫn là lo lắng.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên trán
Thanh Vũ để thử nhiệt độ.
“Thân thể còn chưa khỏe hẳn lại
ra ngoài hứng gió làm gì?”
Thanh Vũ bị hắn chạm vào, cả
người theo bản năng khẽ co lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Em… chỉ là thấy trong điện hơi
ngột ngạt nên ra ngoài ngồi một lát thôi.”
Y khẽ cúi mắt, giọng nói vẫn còn
hơi run.
Hà Ngự khẽ thở dài một tiếng, rồi hắn cởi chiếc áo choàng lông hồ ly đang khoác
trên vai mình, cẩn thận phủ lên người y. Vải lông mềm mại mang theo hơi ấm từ thân thể hắn lập tức bao lấy Thanh Vũ, xua tan
chút gió lạnh còn sót lại.
Thanh Vũ khẽ giật mình.
“Bệ hạ, em không—”
Y còn chưa kịp nói hết câu, Hà
Ngự đã cúi người xuống. Một cánh tay vòng qua sau lưng, tay kia luồn xuống dưới
đầu gối, dứt khoát bế thốc y lên.
Thân thể đột ngột rời khỏi xích
đu khiến Thanh Vũ hoảng hốt khẽ kêu một tiếng, theo bản năng nắm chặt vạt áo
hắn.
“Bệ hạ…”
Hà Ngự cúi đầu nhìn y, nghiêm
giọng:
“Đã nói thân thể chưa khỏe thì
đừng ra ngoài lâu.”
Nói xong, hắn ôm Thanh Vũ đứng
dậy, chiếc áo choàng cũng theo đó mà quấn chặt quanh người y.
Lúc này hắn mới liếc nhìn hai
người phía sau.
Ánh mắt Hà Ngự dừng lại trên Vân
Sâm một thoáng, rồi lướt sang Quân Dực.
“Trẫm đưa Vũ nhi về trước.”
Dứt lời, Hà Ngự cũng không chờ
hai người đáp lại, trực tiếp ôm Thanh Vũ quay người rời đi.
Khoảng sân một lần
nữa rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.
Quân Dực lười biếng khoanh tay trước
ngực, ánh mắt hẹp dài dõi
theo bóng lưng hai người đang khuất dần. Một lúc lâu sau, hắn mới nhàn nhạt cất
tiếng:
“Sao rồi?”
Đối diện với câu hỏi ấy, Vân Sâm không đáp ngay. Hắn rũ mi mắt, ngón cái vô
thức miết nhẹ lên các đầu ngón tay còn lại. Khoảnh khắc chạm vào y ban nãy, hắn
đã cảm nhận được có một sinh mệnh nhỏ bé đang điên cuồng cắm rễ, tham lam hút lấy
huyết nhục của y để sinh sôi.
Nhớ lại cảm giác tuyệt diệu ấy, đáy mắt Vân Sâm xẹt qua một tia si mê điên
cuồng. Hắn chậm rãi nắm chặt bàn tay lại, giống như đang gắt gao giữ lấy một
sinh mệnh vô hình:
“Đang
lớn lên rất thuận lợi.”
Khóe
môi Vân Sâm cong lên một độ cong lạnh lẽo, hệt như một thợ săn đang kiên nhẫn
chờ đợi con mồi sa lưới. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, dù cho y có muốn
trốn, cũng vĩnh viễn không thể thoát khỏi bọn chúng được nữa.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY