Chương 9
Lục Dã vốn đã sớm đoán được Lục
Hy là
người song tính, dẫu sao người cha sinh ra cậu cũng có thân thể dị thường này. Thế nhưng khi lồn nhỏ lép nhép nước dâm ấy thực sự hiện ra trước mắt, Lục Dã vẫn không nén nổi mà thấy phấn khích vô cùng.
Cái
miệng nhỏ ấy hồng hào và mềm mại
đến lạ kỳ, nó không ngừng mấp máy như đang khát khao được lấp đầy. Do tác dụng của thuốc, nơi
đó đã sớm ướt đẫm, tiết ra những dòng dịch thủy trong suốt.
Cảnh tượng ấy quá đỗi xinh đẹp, vượt xa sự tưởng tượng của hắn. Nhìn cái lồn nhỏ ướt át cứ liên tục co rút, hé mở theo lồng ngực phập phồng kịch liệt của anh trai, Lục Dã cảm thấy như có một luồng điện xẹt dọc qua sống lưng. Máu toàn thân như bị đun sôi, điên cuồng dồn ứ xuống bên dưới khiến cự vật vốn đã trướng to lại càng thêm căng cứng đến phát đau.
Đôi mắt Lục Dã tối sầm lại, vạch
lên những tia máu của sự hưng phấn tột độ. Hắn chưa bao giờ cảm thấy khao khát
được tàn phá một thứ gì đó đến thế. Hắn muốn đâm xuyên qua nó, muốn nghe tiếng
cậu khóc lóc van xin dưới thân mình, muốn biến người anh trai nuôi này trở thành đĩ
dâm của riêng mình.
Thấy
Lục Dã chỉ đứng lặng nhìn mình với ánh mắt tối tăm mà không có thêm hành động
nào, Lục Hy vốn đã bị dược tính thiêu đốt hoàn toàn mất đi kiên
nhẫn. Cơn ngứa ngáy từ sâu trong cốt tủy khiến cậu hóa điên, chút liêm sỉ cuối
cùng cũng bị dẹp bỏ.
Cậu
chủ động nhổm người, đem cái miệng nhỏ đang không ngừng rỉ nước dâm cọ xát điên cuồng vào cự vật thô to đang
chọc thẳng vào đùi mình.
Tiếng
nức nở của cậu vang lên vỡ vụn, mang theo sự nôn nóng:
"Giúp
anh... Lục Dã... khó chịu quá... làm ơn..."
Lục
Dã bấy giờ mới như bừng tỉnh. Hắn khẽ liếm môi, si mê nhìn người anh trai thanh cao thường ngày giờ đây lại chủ động tìm đến háng
mình mà cọ xát như một con thú đang động dục. Đôi tay to lớn của hắn rời khỏi eo cậu, chậm rãi trượt xuống khe nhỏ đang ướt đẫm nước dâm phía dưới.
Ban
đầu những ngón tay chai sần thô ráp chỉ khẽ vờn quanh cánh hoa hồng phấn, tận hưởng
cảm giác trơn trượt của thứ nước dâm đang không ngừng tuôn ra. Thế nhưng khi
nghe thấy tiếng thở dốc đầy thỏa mãn cùng sự run rẩy kịch liệt từ cơ thể mảnh
khảnh của Lục Hy, thú tính trong lòng Lục Dã hoàn toàn bùng nổ.
Hắn
không còn
đủ kiên nhẫn để vỗ về
nữa. Một ngón tay thô dài đột ngột đâm xuyên qua lớp thịt mềm mại, thọc thẳng
vào bên trong khe
nhỏ chưa từng được khai
phá.
Sự
xâm nhập thô bạo khiến Lục Hy giật bắn người, đôi chân thon dài trắng muốt vô
thức quắp chặt lấy hông Lục Dã.
Nhưng Lục Dã không dừng lại mà bắt đầu
khuấy đảo điên cuồng hơn, ngón tay như một mũi khoan tìm kiếm nơi nhạy cảm
nhất, ép buộc lỗ nhỏ dâm đãng kia phải mở rộng ra để đón nhận sự xâm lược tàn
nhẫn của mình.
Bỗng
nhiên, ngón tay thô dài của Lục Dã chạm phải một lớp màng mỏng manh bên trong
lỗ nhỏ, đôi mắt Lục Dã lập tức vằn lên những tia máu đỏ rực của sự hưng phấn.
Hắn
không còn vội vã thọc rút nữa, mà trái lại, động tác bỗng chậm hẳn đi. Hắn dùng
đầu ngón tay đầy vết chai sạn mơn trớn, di đi di lại trên lớp màng ấy một cách
nâng niu, tựa như đang thưởng thức một món trân bảo quý giá.
Lục
Dã ghé sát tai Lục Hy, hơi thở nóng rực phả vào làn da trắng nõn đang ướt đẫm
mồ hôi, giọng khàn đặc mang theo sự hưng phấn biến thái:
"Anh
trai vẫn luôn giữ cái màng này để chờ em trai tới đụ đúng không? Ngoan lắm...ngoan
quá..."
Dứt
lời, Lục Dã tàn nhẫn rút ngón tay ra, thay vào đó là cự vật thô to, dữ tợn của
hắn.
Nhìn
cái khe nhỏ hẹp non nớt kia, Lục Dã biết rõ mình chưa nới lỏng đủ. Thế nhưng
thú tính cuồng bạo đã hoàn toàn lấn át tính người. Hắn không thể nhẫn nhịn thêm
một giây nào nữa trước miếng mồi ngon đang bày ra trước mắt này.
Không
một lời báo trước, Lục Dã lấy đà, đem cặc bự thúc mạnh vào bên trong, hung hãn
nghiền nát lớp màng mỏng manh của anh trai mình.
"A...!!!"
Tiếng
hét chói tai của Lục Hy xé toạc bầu không khí yên tĩnh của căn phòng, cậu ngửa
cổ ra sau, toàn thân co giật kịch liệt vì cơn đau thấu xương tủy, cả người cậu vô
lực dựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của Lục Dã.
Tại
nơi giao hợp của hai người, dòng máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ vết rách, chậm
rãi chảy dọc theo đùi trắng muốt của Lục Hy, hòa lẫn với nước dâm tạo nên một
cảnh tượng dâm mỹ đến gai người.
Lục
Hy vùi mặt vào hõm cổ Lục Dã, tiếng khóc nức nở vỡ vụn hòa quyện với những
tiếng thở dốc dồn dập của Lục Dã, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy vai hắn như
muốn tìm một chỗ bám víu cuối cùng.
Lục
Dã không vội vàng cử động ngay, hắn thỏa mãn cảm nhận sự co thắt điên cuồng của
vách thịt non mềm bên trong, cánh tay cơ bắp ôm chặt lấy tấm lưng gầy đang run
rẩy của Lục Hy vào lòng mà trấn an.
Hắn
cúi đầu, vùi mặt vào mái tóc rối đẫm mồ hôi của cậu, giọng nói khàn đặc dục
vọng nhưng lại mang theo chút dịu dàng giả tạo:
"Anh
giỏi quá... nhìn xem, nó nuốt hết vào trong rồi này. Đừng khóc nữa, ngoan
nào."
Lục
Dã vừa nói vừa hôn lên vành tai đỏ bừng của Lục Hy, bàn tay to lớn chậm rãi
vuốt ve dọc sống lưng cậu như đang trấn an một con thú nhỏ bị thương.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY