Chương 8
Lục
Dã nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
"Sao?
Giờ mày muốn tự mình biến ra ngoài, hay để tao gọi người tới tống cổ mày
đi?"
Lâm
Nhất Hải căm tức nhìn Lục Dã, hai nắm tay siết chặt đến mức run rẩy. Hắn không
phải kẻ ngốc, hắn biết rõ cái nào nặng cái nào nhẹ. Nếu chỉ là chuyện uống say
rồi nảy sinh quan hệ thì có thể lấp liếm là sự cố, nhưng một khi đoạn video
chuốc thuốc này bị tung ra, tính chất sự việc sẽ hoàn toàn thay đổi.
Hắn
liếc nhìn Lục Hy đang khó chịu vặn vẹo trên giường, trong lòng tràn đầy sự
không cam tâm. Thế nhưng, trước tình huống này, Lâm Nhất Hải chỉ đành nghiến
răng bước ra khỏi phòng.
Khi cánh cửa đóng sầm lại, Lục Dã mới thong
thả bước tới bên giường.
Hắn
ngồi xuống mép giường, đưa mắt nhìn cổ áo sơ mi đã bị xé rách để lộ ra làn da
trắng nõn đang ửng hồng vì tác dụng của thuốc của Lục Hy.
Lục
Dã đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán cậu.
Hắn nhìn cậu bằng ánh mắt thương tiếc, thanh âm dịu dàng nhưng lại mang theo
chút lạnh lẽo:
"Em
đã nhắc là không được rời xa em rồi mà, sao anh không chịu nghe lời vậy?"
Nhưng
Lục Hy lúc này làm gì còn nghe thấy gì nữa. Cơn nóng trong người cậu đang bùng
cháy dữ dội hơn bao giờ hết, khiến ý thức của cậu hoàn toàn mờ mịt. Cảm giác mát lạnh từ bàn tay Lục Dã như một mồi lửa, đánh tan chút lý trí cuối
cùng còn sót lại của cậu.
Chẳng
biết lấy sức lực từ đâu, Lục Hy đột ngột ngồi phắt dậy, bất ngờ đè Lục Dã xuống
giường. Cậu leo lên ngồi trên người hắn, mái tóc rối tung, đôi mắt đẫm nước
nhìn hắn một cách mê ly.
Cảm
giác ngứa ngáy khó chịu giữa hai chân không ngừng hành hạ khiến Lục Hy vô thức
nhún người, đem nơi đó cọ xát vào háng của Lục Dã nhằm tìm kiếm chút sự giải
tỏa. Cậu giống như một người đang chết khát giữa sa mạc gặp được nguồn nước
mát, điên cuồng muốn tìm một thứ gì đó để xoa dịu cơn ngứa ngáy đang giày vò
mình.
Nhìn dáng vẻ này của Lục Hy, Lục Dã không
những không đẩy ra mà còn khẽ bật cười. Hai bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lấy
eo cậu, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể đối phương truyền qua lớp vải mỏng.
Hắn
nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm nước của Lục Hy, giọng nói trầm thấp đầy vẻ dụ hoặc:
"Chỉ
cọ xát như thế thì làm sao mà thoải mái được hả anh?"
Nghe
đến hai chữ "thoải mái", lý trí mờ mịt của Lục Hy mới phản ứng lại
được một chút. Cậu vội vã túm chặt lấy cổ áo sơ mi của Lục Dã, cả người run rẩy
vì kích động. Cậu nức nở, tiếng rên rỉ mang theo sự nôn nóng và cầu xin:
"Khó
chịu quá... anh khó chịu lắm... anh muốn thoải mái... giúp anh với..."
Nghe đến đây, nụ cười trên môi Lục Dã càng lan
rộng hơn. Hắn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Lục Hy, thong thả đặt nó lên hạ
bộ đang cương cứng của mình.
Giọng
hắn khàn đặc, đầy vẻ dụ hoặc:
"Chỉ
có cái này mới giúp được anh thôi... Ngoan, lôi nó ra nào."
Lục
Hy lúc này nào còn phân biệt được gì nữa, trong đầu cậu chỉ còn duy nhất một
suy nghĩ là phải thoát khỏi cơn nóng đang thiêu đốt này. Cậu ngoan ngoãn làm
theo lời hắn một cách vô điều kiện. Đôi tay lóng ngóng vội vàng kéo khóa quần
tây vướng víu của hắn xuống, rồi dùng hết sức lôi cự vật thô to bên trong ra.
Ngay khi lớp vải vừa được trút bỏ, thứ đồ vật dữ tợn kia
liền bật ra, đập thẳng vào đùi Lục Hy. Nhìn cái cự vật to lớn đang không ngừng
giật nảy trước mắt, Lục Hy không hề thấy sợ hãi mà trái lại nơi bí ẩn giữa hai
chân còn thấy ngứa ngáy hơn. Hơi nóng tỏa ra từ nó khiến cậu vô thức muốn được
chạm vào, muốn được nó lấp đầy và xoa dịu cơn ngứa ngáy đang hành hạ mình.
Lục
Dã đỏ mắt nhìn cảnh cậu thèm khát nhìn chằm chằm cây gậy của hắn. Nhưng hắn
không hề vội vàng, bàn tay to lớn đầy vết chai sạn dịu dàng vuốt ve dọc theo
sống lưng đang run rẩy của Lục Hy, chậm rãi nhấn nhá như thể đang mơn trớn một
con mồi đã nằm gọn trong lồng. Hắn ghé sát vào tai cậu, giọng nói thấp trầm
khàn như rót mật độc:
"Đúng
rồi, anh giỏi lắm... Nhưng mà anh nhìn xem, cái quần lót này của anh vướng víu quá, nó
ngăn cản em giúp anh mà. Ngoan nào, tự mình cởi ra đi, rồi em sẽ khiến anh hết
khó chịu ngay lập tức."
Lục
Hy nghe vậy liền ngẩn người, đôi mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn thẳng vào gương mặt của
Lục Dã. Dù lý trí đã bị dược tính thiêu rụi gần hết, nhưng sâu trong bản năng,
một tia tỉnh táo nhỏ nhoi vẫn nhắc nhở cậu rằng nơi thầm kín kia không thể tùy
tiện phơi bày trước mặt người khác. Cậu mím chặt môi, bàn tay đang đặt trên cạp
quần bỗng khựng lại.
Thế
nhưng ngọn lửa tà ác trong cơ thể không cho phép cậu có cơ hội rút lui. Cơn
ngứa ngáy giữa hai chân ngày càng bùng lên dữ dội hơn, từng đợt sóng nhiệt dồn
dập tấn công vào đại não khiến toàn thân Lục Hy run rẩy. Cảm giác trống rỗng
đến điên người khiến cậu không tự chủ được mà nấc lên, tiếng khóc nghẹn ngào
bật ra từ cổ họng:
"Hức...
nóng... nóng quá... giúp anh... làm ơn..."
Nhìn
dáng vẻ tội nghiệp nhưng lại đầy mê hoặc của Lục Hy, ánh mắt Lục Dã tối sầm
lại. Hắn không ra tay giúp đỡ, mà chỉ lạnh lùng nhìn xem cậu bị dục vọng hành
hạ:
"Muốn
em giúp thì phải nghe lời. Cởi ra, nhanh lên."
Cuối
cùng, chút tôn nghiêm mong manh cũng bị ham muốn nguyên thủy nghiền nát. Lục Hy
nức nở, đôi bàn tay trắng trẻo run rẩy nắm lấy cạp quần, vụng về kéo nó xuống.
Từng lớp vải lần lượt bị trút bỏ, để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn và cả
nơi riêng tư đang đỏ ửng vì tác dụng của thuốc.
Cảm
giác trống trải khi tiếp xúc với không khí lạnh lẽo khiến Lục Hy rùng mình,
nhưng ngay lập tức, cậu lại vô thức nhổm người lên, hướng về phía vật cứng rắn
nóng bỏng của Lục Dã mà tìm kiếm sự an ủi, hoàn toàn phó mặc bản thân cho kẻ
cầm thú trước mặt nhào nặn.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY