Chương 7
Thế
nhưng khi bữa tiệc
chính thức bắt đầu, sự gắn kết ngắn ngủi ấy buộc phải đứt đoạn. Là nhân vật
chính của buổi tối hôm nay, Lục Dã không thể mãi nép sau lưng anh trai mình
được, dù rất không tình nguyện nhưng hắn vẫn buộc phải đi theo sau bố để tiếp đãi
khách khứa.
Khi Lục Hy đang đứng một
mình giữa sảnh thì Lâm Nhất Hải đã bước tới tự lúc nào. Hắn dẫn cậu ra phía góc
ban công vắng người, vừa đi vừa không ngừng càm ràm về việc cả buổi tối nay cậu chỉ biết
dính lấy người em trai kia mà ngó lơ mình.
Lục
Hy vừa cười khổ vừa giải thích, hoàn toàn bị cuốn vào cuộc trò chuyện với bạn
thân nên hoàn toàn không để ý
đến phía sảnh chính.
Ở giữa sảnh tiệc, Lục Dã
đứng cạnh ông Lục, lịch sự gật đầu chào hỏi những vị khách trước mặt. Thế nhưng
ánh mắt hắn không hề đặt lên người đối diện, mà xuyên qua đám đông để nhìn về
phía ban công.
Thấy Lâm Nhất Hải đang ghé
sát tai Lục Hy nói chuyện một cách thân mật, vẻ ngoan ngoãn trên mặt Lục Dã tan
sạch. Hắn im lặng nhìn chằm chằm vào bóng dáng hai người phía xa, đôi đồng tử
trong mắt hắn tối lại.
Còn bên này Lục Hy đang dịu giọng tìm cách
trấn an bạn thân.
Lâm Nhất Hải thấy nói mãi mà cậu vẫn cứ
bênh vực người em trai kia thì cũng lười không muốn đôi co nữa. Hắn đưa một ly
rượu vang sang cho cậu, giọng buồn bực:
"Hôm
nay tớ buồn, uống cùng tớ một chút đi."
Lục
Hy hoàn toàn không hề đề phòng, cậu nhận lấy ly rượu từ tay hắn rồi uống một
ngụm lớn. Hai người vừa đứng ở ban công vừa tiếp tục nói chuyện phiếm. Thế
nhưng chỉ một lát sau, Lục Hy bỗng cảm thấy đầu óc mình trở nên nặng trĩu lạ
thường.
Cơn
choáng váng ập đến bất ngờ làm tầm mắt cậu bắt đầu nhòe đi. Lục Hy thấy tim
mình đập nhanh, đôi chân trở nên bủn rủn không còn sức lực. Cậu hốt hoảng vươn
tay bám chặt lấy thanh lan can để cố giữ thăng bằng, hi vọng cái lạnh của kim loại
sẽ giúp mình tỉnh táo hơn, nhưng tất cả đều không có tác dụng.
Đầu
óc cậu quay cuồng, cả người mềm nhũn ra như sợi bún.
Đúng
lúc này, Lâm Nhất Hải từ phía sau tiến lại gần, hắn vòng tay ôm chặt lấy eo Lục
Hy, kéo cậu vào lòng mình. Hắn ghé sát vào tai cậu, giọng nói mang theo chút ý
vị không rõ ràng:
"Cậu
uống say rồi, để tớ đưa cậu đi nghỉ."
Lục
Hy lúc này đã không còn sức để đẩy hắn ra, cậu chỉ có thể để mặc cho Lâm Nhất
Hải dìu đi trong trạng thái mơ màng, hoàn toàn không biết bản thân đang bị đưa đến
đâu.
Lâm Nhất Hải dìu Lục Hy lên một căn phòng
đã được chuẩn bị trước. Hắn đặt cậu nằm xuống giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve
gương mặt đang ửng hồng vì men rượu của cậu.
Thực
ra Lâm Nhất Hải đã thầm thích Lục Hy từ lâu rồi. Nhưng trước đây vì kiêng dè thân
phận thiếu gia nhà họ Lục của cậu nên hắn mới không dám làm bừa, chỉ có thể giữ
kín tình cảm trong lòng. Không ngờ bây giờ mọi chuyện lại thay đổi, cậu hóa ra
chỉ là một thiếu gia giả.
Hắn
thầm tính toán, dù bây giờ cậu có bị hắn làm gì đi chăng nữa thì nhà họ Lục
chắc chắn cũng sẽ không vì một đứa con nuôi không cùng máu mủ mà trở mặt với
gia đình hắn. Thậm chí, nếu chuyện này thành công, hắn còn có thể danh chính
ngôn thuận ở bên cậu.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Nhất Hải trở nên tối lại, động
tác của hắn bắt đầu trở nên càn rỡ hơn, bàn tay từ mặt trượt dần xuống cổ, bắt
đầu tháo đi chiếc nơ ngay ngắn trên người Lục Hy.
Lục Hy lúc này đã hoàn toàn không còn tỉnh táo,
đầu óc cậu trống rỗng, chỉ cảm thấy trong người nóng bừng như có ngọn lửa đang
thiêu đốt. Cậu khó chịu vặn vẹo thân mình, nơi bí ẩn giữa hai chân cũng trở nên
ngứa ngáy, bứt rứt vô cùng.
Lục Hy chưa từng trải qua cảm giác kỳ lạ
này bao giờ, nó khiến cậu vừa sợ hãi vừa không biết phải làm sao. Lục Hy yếu ớt
muốn khép chân lại, nhưng cả người không còn chút sức lực nào.
Cậu
nằm đó, đôi mắt đẫm nước mơ hồ nhìn lên trần nhà, môi hé mở phát ra những tiếng
rên rỉ nhỏ vụn, bất lực như tiếng mèo khóc vang lên trong căn phòng nhỏ.
Tiếng rên rỉ nhỏ vụn của Lục Hy như mồi lửa
khiến dục vọng trong mắt Lâm Nhất Hải bừng cháy dữ dội hơn. Hắn nóng nảy đưa tay, định cởi bỏ lớp
quần áo vướng víu trên người cậu.
Thế
nhưng ngay lúc này phía sau bỗng vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.
Cửa
phòng bị đẩy ra.
Lâm
Nhất Hải giật mình quay người lại thì bắt gặp Lục Dã đã đứng ở cửa tự bao
giờ, gương mặt hắn chìm trong bóng tối, u ám đến đáng sợ. Ánh mắt Lục Dã lúc
này lạnh lẽo như một lưỡi dao sắc lẹm, ghim chặt vào bàn tay Lâm Nhất Hải vẫn
còn đặt trên người Lục Hy.
Ánh mắt u ám của hắn khiến
Lâm Nhất Hải thoáng thấy lạnh gáy, nhưng rồi hắn sực nhớ ra đối phương chỉ là
đứa mới được đón về từ xóm nghèo. Hắn lấy lại vẻ nghênh ngang, đứng dậy bước
tới chắn trước người Lục Hy, hất hàm:
" Nhìn cái gì? Đây không phải việc của mày, biến ra ngoài đi."
Lục Dã không đáp một lời nào, hắn chỉ thong thả
rút điện thoại từ trong túi quần ra, bấm mở một đoạn video rồi xoay màn hình về
phía Lâm Nhất Hải.
Trong
đoạn phim, từng hành động của Lâm Nhất Hải hiện lên vô cùng rõ nét: từ khoảnh
khắc hắn lén bỏ một thứ bột trắng vào ly rượu của Lục Hy, cho đến lúc cậu gục
xuống và bị hắn dìu đi một cách cưỡng ép.
Lâm
Nhất Hải sững sờ, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không tin nổi. Hắn rõ ràng đã quan
sát rất kỹ, lúc đó Lục Dã đang bị vây quanh bởi đám đông khách khứa, làm sao
hắn có thể có mặt ở đó để quay lại cảnh tượng này?
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY