Chương 6
Lục
Hy ngạc nhiên đến mức tròn mắt:
"Sao
em lại nghĩ vậy? Nhất Hải tính tình dịu dàng lắm, trước nay ai nhìn cũng sẽ có
thiện cảm với cậu ấy mà."
Lục
Dã nhìn thẳng vào mắt Lục Hy, trong ánh mắt hắn hiện rõ sự tủi thân và sợ hãi:
"Vừa
nãy lúc đi qua, cậu ấy liếc em đáng sợ lắm. Cậu ấy còn... còn cố ý ngáng chân
em nữa, may mà em phản ứng nhanh nên mới tránh được."
Nói xong, Lục Dã lại cúi đầu, bả vai khẽ run lên như đang
cố kìm nén sự uất ức.
Lục Hy sững sờ, trong thâm tâm cậu, Lâm Nhất Hải luôn là
người dịu dàng, cậu thực sự không thể tin được người bạn thân từ nhỏ của mình
lại làm ra những hành động nhỏ mọn như vậy với một người mới gặp lần đầu.
Thế
nhưng, nhìn bộ dạng sợ sệt của Lục Dã lúc này, lòng Lục Hy bỗng chốc rối bời
không biết phải làm sao.
Lục Hy khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang xoắn
chặt vào nhau của Lục Dã, giọng nói mang theo vẻ trấn an:
"Chắc
là em hiểu nhầm gì đó thôi, Nhất Hải trước nay vốn tính tình bộc trực, cậu ấy
không có ác ý gì với em đâu. Đừng suy nghĩ nhiều quá nhé."
Lục
Hy vừa dứt lời thì tiếng giày cao gót cũng vừa vặn vang lên ngoài hành lang. Cô giáo bước vào lớp với chồng giáo án
trên tay.
Lục Hy không nói chuyện
tiếp nữa, cậu xoay người lên phía bảng đen, lấy sách vở từ trong cặp ra chuẩn
bị học.
Thế
nhưng, cậu hoàn toàn không nhìn thấy, ngay khoảnh khắc cậu vừa quay mặt đi, vẻ
mặt đáng thương và uất ức trên gương mặt Lục Dã bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Hắn hạ mắt xuống, hàng
lông mi dài che khuất đôi đồng tử đen thẫm, ánh mắt ấy không còn chút gì gọi là
sợ sệt, trái lại còn mang theo một sự tính toán thâm trầm đầy ác ý. Hắn lặng lẽ
nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Nhất Hải phía trên, khóe môi khẽ nhếch lên
một độ cong gần như không thể nhận ra.
...
Thấm thoát đã hai tháng trôi qua, cuộc sống trôi qua bình yên như thể chưa từng
có chuyện gì xảy ra.
Mối
quan hệ giữa Lục Hy và Lục Dã cũng theo thời gian mà trở nên càng khăng khít
hơn. Lục Dã giống như một cái đuôi nhỏ, lúc nào cũng thích dính chặt lấy cậu
không rời nửa bước. Hắn dường như cực kỳ ỷ lại vào Lục Hy, thường xuyên bày ra
vẻ mặt đáng thương để làm nũng, khiến Lục Hy chẳng bao giờ nỡ lòng đẩy hắn ra.
Với
một người vốn khao khát có em trai như Lục Hy, sự xuất hiện của Lục Dã chẳng
khác nào một món quà vô giá. Cậu chiều chuộng hắn vô điều kiện, hầu như chẳng
bao giờ khước từ bất cứ yêu cầu nào của hắn.
Tuy
nhiên, việc Lục Hy dành quá nhiều thời gian cho em trai đã khiến Lâm Nhất Hải
cảm thấy bất mãn vô cùng.
Nhìn vẻ mặt hậm hực và ánh mắt đầy vẻ trách móc của Lâm
Nhất Hải, Lục Hy cảm thấy áy náy vô cùng. Thế nhưng, so với một Lâm Nhất Hải
vốn đã có cuộc sống sung sướng từ nhỏ, Lục Hy cảm thấy mình càng phải có trách
nhiệm với đứa em trai tội nghiệp của mình hơn.
...
"Em đừng sợ."
Lục
Hy khẽ siết chặt lấy bàn tay của Lục Dã, giọng nói dịu dàng như muốn xoa dịu đi
sự căng thẳng đang bao trùm lấy hắn.
Lục
Dã ngẩn người, hắn cúi đầu nhìn chăm chú vào hai bàn tay đang đan chặt lấy
nhau, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay Lục Hy truyền tới, rồi lại ngước mắt nhìn
gương mặt đang lo lắng cho mình của anh trai.
Hắn
khẽ cụp mắt xuống, hàng lông mi dài rung động che khuất đi tia sáng thâm trầm
bên trong, lí nhí đáp:
"Đông
người quá... em có chút sợ."
Hôm
nay là một ngày trọng đại đối với nhà họ Lục – buổi tiệc chính thức ra mắt Lục
Dã với giới thượng lưu sau 17 năm thất lạc. Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy
của đại sảnh biệt thự, mọi thứ đều được chuẩn bị xa hoa đến cực điểm.
Hôm
nay Lục Hy mặc một bộ vest màu trắng sữa thanh lịch, chất vải cao cấp ôm lấy cơ
thể mảnh khảnh, làm nổi bật lên làn da trắng sứ và khí chất ôn hòa như ngọc của
cậu. Chiếc nơ cổ nhỏ nhắn cùng viên đá quý đính trên ngực áo càng khiến cậu
trông giống như một vị hoàng tử nhỏ bước ra từ truyện cổ tích, sạch sẽ và không
vướng bụi trần.
Trái
ngược với vẻ thanh thoát của anh trai, Lục Dã lại khoác trên mình bộ vest đen
tuyền được cắt may thủ công tỉ mỉ. Đường nét cứng cáp của bộ đồ làm tôn lên bờ
vai rộng và vóc dáng cao lớn, góc cạnh của hắn. Màu đen của bộ đồ dường như
càng khiến vẻ lạnh lùng, phong trần vốn có của Lục Dã trở nên áp bách hơn bao
giờ hết. Hắn đứng bên cạnh Lục Hy, một đen một trắng, một thâm trầm một thuần
khiết, tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng
không thể rời mắt.
Dù có
vẻ rất ngạo mạn, nhưng Lục Dã lúc này lại đang nép sát vào người Lục Hy, giống
như một sinh vật nhỏ bé đang cố gắng tìm kiếm sự bảo vệ trước hàng trăm ánh mắt
tò mò ngoài kia. Hắn nắm lấy vạt áo của Lục Hy, giọng nói mang theo vẻ bất an:
"Anh
đừng buông tay em nhé, được không anh?"
Lục Hy nghe vậy thì càng nắm chặt tay hắn
hơn, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định:
"Đừng sợ, anh sẽ không để em một mình
đâu."
Lục
Dã nhìn cậu, hắn khẽ gật đầu, bộ dạng phụ thuộc vào cậu như thể Lục Hy chính là
cả thế giới của hắn lúc này.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY