Chương 5

 

Sáng sớm hôm sau, lúc Lục Hy tỉnh dậy thì vị trí bên cạnh đã không còn bóng người. Cậu chạm tay xuống nệm, ga giường lạnh ngắt, dường như người kia đã rời đi từ rất sớm.

Lục Hy vệ sinh cá nhân xong liền đi xuống lầu. Vừa tới chân cầu thang, cậu đã thấy Lục Dã bưng một bát canh nóng hổi từ phòng bếp bước ra.

Thấy Lục Hy, hắn lập tức dừng bước, trên gương mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ:

"Anh dậy rồi sao?"

Hắn đặt bát canh lên bàn ăn, vẫy vẫy tay gọi cậu:

"Lại đây, em có nấu chút canh, anh nếm thử xem có hợp khẩu vị không."

Lục Hy hơi bất ngờ, cậu đi tới nhìn bát canh thanh đạm trước mắt hỏi:

"Em tự nấu sao?"

Lục Dã gật đầu, vẻ mặt có chút mong chờ xen lẫn ngượng ngùng:

"Lúc trước em thường tự mình nấu ăn nên tay nghề chắc cũng không tệ, anh thử xem có ngon không?"

Hắn vừa nói vừa cầm thìa múc một ít canh, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi Lục Hy.

Lục Hy nhìn bát canh, rồi lại nhìn gương mặt đầy vẻ chân thành của Lục Dã, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng ấm áp. Cậu không suy nghĩ nhiều, nhấp môi nếm thử một ngụm.

Vị canh thanh ngọt, rất vừa miệng.

Lục Hy mỉm cười khen ngợi:

"Ngon lắm, em thật khéo tay."

Nghe cậu khen, hai mắt Lục Dã sáng bừng lên như một đứa trẻ vừa nhận được kẹo. Hắn hơi chồm người về phía trước, giọng nói không giấu nổi vẻ vui mừng:

"Thật sao? Nếu anh thích, sau này mỗi ngày em đều nấu cho anh ăn có được không?"

Lục Hy ngẩn người, định bụng nói không cần phiền phức thế, nhưng nhìn vẻ mặt tràn đầy kỳ vọng của Lục Dã, cậu lại chẳng nỡ chối từ, chỉ đành gật đầu:

"Được."

Thấy Lục Hy đồng ý, nụ cười trên môi Lục Dã càng thêm rạng rỡ. Hắn lặng lẽ quan sát người thiếu niên đang cúi đầu nếm canh, ánh mắt sâu thẳm tựa như muốn nuốt chửng lấy đối phương.

Sau khi bữa sáng kết thúc, hai người cùng nhau lên xe đến trường.

Suốt cả quãng đường, Lục Hy chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu nhìn những hàng cây lướt nhanh qua tầm mắt nhưng trong đầu lại trống rỗng, chỉ có nhịp tim là vẫn đập liên hồi không dứt.

Khoảnh khắc cả hai vừa đặt chân vào lớp học, mọi âm thanh xì xào to nhỏ bỗng chốc ngưng bặt. Dường như tất cả mọi người đều đã chờ sẵn giây phút này, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hai người, tò mò có, dò xét cũng có.

Lục Hy cảm thấy da đầu mình tê dại. Cậu bất an nắm chặt lấy quai cặp sách, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến phát đau nhưng cậu vẫn không dám buông lỏng.

Cậu biết chuyện mình là một "thiếu gia giả" cuối cùng rồi cũng sẽ bị phơi bày. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận những cái nhìn khinh bỉ hay sự quay lưng từ bạn bè, nhưng khi thực sự đối mặt với những ánh mắt soi mói ấy, Lục Hy vẫn cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, hóa thành một áp lực vô hình bóp nghẹt lấy cổ họng, khiến Lục Hy cảm thấy vô cùng khó thở.

Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng, một cánh tay to lớn bỗng dưng choàng qua vai Lục Hy, lôi cậu thoát khỏi những dòng suy nghĩ tiêu cực.

"Đến rồi sao còn đứng đờ ra đây? Định đứng làm thần giữ cửa lớp à?"

Tiếng cười vang lên bên tai, thân thuộc đến mức khiến trái tim đang treo ngược của Lục Hy khẽ run lên. Cậu ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, là Lâm Nhất Hải. Hắn là người bạn thân lớn lên cùng cậu, hai nhà vốn ở cùng một khu nên từ lúc biết đi đến khi trưởng thành, cả hai gần như chưa từng rời xa nhau.

Lục Hy len lén quan sát nét mặt của Lâm Nhất Hải, thấy hắn vẫn nhìn mình bằng ánh mắt vô tư như thường ngày, tảng đá đang đè nặng trong lòng cậu mới vơi đi phần nào.

Lâm Nhất Hải chính là điểm tựa cuối cùng của cậu lúc này, nếu như ngay cả người bạn thân nhất này cũng ghét bỏ cậu, có lẽ cậu sẽ hoàn toàn sụp đổ tại chỗ mất.

Lục Hy cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại hắn:

" Ừ, tớ về chỗ ngay đây."

Nói rồi, Lục Hy quay đầu nhìn sang Lục Dã vẫn đang đứng im lặng bên cạnh, cậu nhẹ giọng:

"Đi thôi."

Lục Dã gật đầu, vẻ mặt vẫn mang nét ngoan ngoãn như lúc ở nhà:

"Vâng."

Thế nhưng, khoảnh khắc Lục Dã lướt ngang qua Lâm Nhất Hải, không khí xung quanh cả hai căng thẳng đến cực điểm. Lâm Nhất Hải nheo mắt, ánh mắt lộ rõ sự bài xích đối với kẻ lạ mặt, còn Lục Dã chỉ khẽ liếc lại một cái, đáy mắt hắn một mảng lạnh lẽo, mang theo vẻ khiêu khích trắng trợn.

Sự đối đầu chỉ diễn ra trong tích tắc. Lục Hy đang đi phía trước nên hoàn toàn không hay biết gì.

Khi cả hai đã ngồi xuống chỗ ngồi, Lục Dã bỗng nhiên dịch chuyển ghế, dựa lại gần sát bên người Lục Hy. Hắn cúi đầu, ngập ngừng mãi mới nhỏ giọng hỏi:

"Anh ơi... người vừa nãy là ai vậy ạ?"

Lục Hy vừa sắp xếp sách vở vừa mỉm cười đáp:

"Cậu ấy là Lâm Nhất Hải, bạn thân nhất của anh. Sau này em cũng sẽ sớm thân với cậu ấy thôi."

Nghe thấy ba chữ "bạn thân nhất", hàng lông mi của Lục Dã khẽ rung động. Hắn cúi gầm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào đôi tay mình đang đặt trên đùi. Lục Hy nhận ra sự bất thường của hắn, cậu dừng việc đang làm lại, lo lắng hỏi:

"Sao vậy em? Trong người thấy không khỏe à?"

Lục Dã không trả lời ngay, hai bàn tay hắn cứ xoắn chặt lại với nhau, các đầu ngón tay vì dùng lực mà hơi ửng đỏ. Phải mất một lúc lâu sau, hắn mới ngước đôi mắt có phần u uất lên nhìn Lục Hy, ngập ngừng nói:

"Hình như... cậu ấy không thích em lắm."

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-6.html]

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!