Chương 4
Bữa tối kết thúc trong
bầu không khí ngột ngạt.
Sau khi ăn xong, Lục Hy lấy
cớ phải làm bài tập rồi vội vàng trốn lên phòng.
Thế nhưng khi Lục Hy vừa định khép cửa phòng
lại, một bàn tay to lớn
đã nhanh hơn một bước giữ chặt lấy mép cửa.
Lục Hy giật mình ngẩng đầu lên thì bắt gặp
Lục Dã đã đứng đó tự
lúc nào. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của hành lang, bóng hắn đổ dài, bao trùm
lấy bóng dáng nhỏ bé của cậu.
Cậu bối rối hỏi:
"Lục Dã? Em cần gì
à?"
Lục Dã không trả lời
ngay, hắn hơi cúi đầu, mái tóc đen lòa xòa che khuất đôi mắt, cả người
toát ra một vẻ cô độc và bất an đến lạ kỳ.
"Anh... phòng bên
kia rộng quá, em không quen, em sợ lắm."
Hắn ngước mắt nhìn Lục
Hy, giọng nói thấp xuống:
"Tối nay anh cho
em ngủ nhờ một đêm được không? Chỉ đêm nay thôi."
Nhìn bộ dạng đáng thương của hắn, trái tim Lục Hy
lại mềm xuống. Cậu lùi lại một bước, mở rộng cửa:
"Được rồi, vào
đi."
Lục Dã cúi đầu, khóe môi khuất trong bóng tối
khẽ cong lên một độ cong đầy đắc thắng.
A, đúng là dễ mềm
lòng thật.
Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, hắn vẫn giữ vẻ mặt
do dự:
"Như vậy có phiền anh quá không? Em... em
sợ mình bẩn, sẽ làm bẩn giường của anh."
"Không bẩn chút nào cả, em vừa tắm xong
mà." Lục Hy thúc giục, kéo hắn vào trong phòng rồi khép cửa lại.
Căn phòng của Lục Hy ngập tràn mùi
hương hoa nhài thanh khiết. Đồ đạc trong phòng đều có màu sắc ấm áp, khác hẳn
với vẻ lạnh lùng, sang trọng của những căn phòng khác trong biệt thự.
Lục Dã bước vào, ánh mắt hắn dạo
quanh một vòng, từ chiếc giường nhỏ được phủ ga màu kem cho đến những cuốn sách
xếp ngay ngắn trên kệ.
Tất cả đều mang hơi thở của Lục
Hy.
Hắn ngồi xuống mép giường, cảm
nhận sự mềm mại dưới thân mình, rồi im lặng
nhìn người thiếu niên đang đứng lúng túng bên cạnh.
Lục
Hy khẽ thở dài, cậu bước đến phía tủ âm tường, ôm ra một bộ chăn gối dự phòng.
"Tối
nay em cứ ngủ trên giường cho thoải mái, anh ra sofa nằm là được rồi."
Bàn tay đang vuốt ve tấm ga
giường của Lục Dã bỗng khựng lại. Hắn không ngẩng đầu, nhưng bờ vai khẽ run
lên, giọng nói trầm xuống đầy vẻ tổn thương:
"Nếu
anh chê em bẩn, không muốn ngủ cùng giường thì cứ nói thẳng. Em đi là được chứ
gì, không làm phiền anh nữa."
Nói đoạn, hắn đứng dậy định
bước ra cửa.
Lục
Hy hoảng hốt, cậu vội vàng buông đống chăn gối
trong tay, chạy lại níu chặt lấy
cánh tay hắn:
"Không phải! Anh không
có ý đó."
Lục
Dã đứng lại nhưng vẫn không quay đầu, hắn hỏi:
"Vậy
tại sao anh không muốn ngủ cùng em?"
Lục Hy lập tức cứng họng,
gương mặt trắng bệch bỗng chốc đỏ bừng vì lúng túng. Cậu cúi gằm mặt, hai bàn
tay siết chặt lấy vạt áo đến nhăn nhúm. Làm
sao cậu có thể nói cho hắn biết về bí mật của cơ thể này được chứ? Sự khác biệt
so với người thường chính là nỗi mặc cảm mà cậu đã giấu kín suốt 17 năm qua.
Thấy Lục Dã định gỡ tay mình ra để bước
tiếp, Lục Hy quýnh quáng thốt lên:
"Tối nay anh ngủ
cùng em! Anh ngủ cùng em mà... Em đừng đi có được không?"
Lục
Dã đứng yên vài giây, bấy giờ mới chậm rãi quay người lại. Vẻ mặt hắn vẫn còn
vương chút tủi thân vờ vịt:
"Anh
nói thật chứ?"
Lục
Hy chỉ đành gật đầu, cậu thu dọn đống chăn gối vừa làm rơi rồi quay trở lại
giường, tim đập thình thịch vì lo lắng. Cậu thầm tự nhủ, chỉ một đêm chắc không
sao đâu.
Tạch.
Cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ đèn đường xuyên qua màn mưa hắt
vào từ cửa sổ.
Trong không gian
tĩnh mịch, mọi giác quan của Lục Hy như được phóng đại lên gấp bội. Cậu có thể
nghe thấy nhịp thở đều đều của Lục Dã ở ngay bên cạnh và mùi xà phòng thanh
khiết trên cơ thể hắn.
Gần quá.
Lục
Hy khẽ nhích người ra phía mép giường, cố khoảng cách với hắn.
Thế
nhưng khi cậu vừa mới nhích người được một chút, một cánh tay to lớn bỗng vắt ngang qua eo, kéo mạnh cậu
về phía sau.
Lục
Hy cứng đờ người, cả tấm lưng dán chặt vào lồng ngực nóng rực của Lục Dã.
Cảm
giác tiếp xúc thân thể khiến cậu hoảng hốt, hai tay vội vàng nắm lấy cánh tay
đang siết chặt lấy mình định đẩy ra. Nhưng lúc đó bên tai bỗng vang lên tiếng
lẩm bẩm nghẹn ngào của Lục Dã trong cơn mê:
"Đừng
bỏ con... Đừng bỏ rơi con mà... Con sợ quá..."
Động
tác của Lục Hy khựng lại. Nghe giọng nói run rẩy đầy bất an của hắn, nỗi xót xa
trong lòng lại dâng lên. Cậu nghĩ đến những vết sẹo trên lưng hắn, rồi lại nghĩ
đến việc mình đã sống thay vị trí
của hắn suốt mười bảy năm qua, đôi tay đang đẩy ra bỗng chốc buông lỏng, để mặc
cho đối phương siết chặt lấy mình.
Trong bóng tối, hơi ấm từ
phía sau bao bọc lấy Lục Hy, xua đi cái se lạnh của trận mưa ngoài cửa sổ.
Lục
Hy khẽ thở dài, nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên đều đặn rồi cũng từ từ chìm
vào giấc ngủ.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY