Chương 37
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
"Ưm...!"
Tiếng thét của Tô Vũ Tịch bị con cặc thô bạo
của Sở Sát chặn đứng hoàn toàn. Quy đầu khổng lồ dứt khoát lách qua hàm
răng, đâm lút cán tận sâu trong cuống họng nàng.
Cảm giác bị vật thể to lớn lấp
đầy đến tận gốc khiến nàng nấc nghẹn, dịch vị và
nước bọt không tự chủ được mà trào ra, chảy ròng ròng nơi khóe miệng trông dâm mỹ vô cùng.
Tô Vũ Tịch điên cuồng vùng vẫy,
đôi tay nhỏ bé muốn đẩy hắn ra nhưng ngay lập tức bị Sở Sát dùng một tay tóm
gọn, siết chặt lấy hai cổ tay nàng rồi ghì mạnh xuống giường.
Hắn nhìn xuống nàng từ trên cao,
đôi mắt thâm trầm đầy sự chiếm hữu tàn độc, hông không ngừng thúc mạnh vào
khuôn miệng đang không tự chủ được mà mở rộng của nàng.
Đúng lúc này, Sở Vĩnh ở phía sau
cũng bắt đầu điên cuồng địt mạnh vào lỗ lồn sũng
nước của nàng.
Sự tấn công dồn dập từ hai
phía khiến nàng hoàn toàn mất khống chế, cái miệng nhỏ bị con cặc của Sở Sát đâm sâu đến mức nghẹt thở, trong khi lỗ thịt bên
dưới lại bị Sở Vĩnh nắc đến mức nước dâm không tự chủ được
mà trào ra ào ạt.
"Hưm... ưm...!"
Đồng tử Tô Vũ Tịch dại ra, mắt trợn ngược trắng
dã vì khoái cảm quá mức
mãnh liệt, vách thịt non mềm bên trong điên cuồng mút xoắn lấy cự vật như đang
tuyệt vọng van nài.
"Lồn của nàng thật sự
là cực phẩm, đụ bao nhiêu cũng không thấy đủ!"
Sở Vĩnh gầm lên, đôi mắt
đỏ sậm vì dục vọng, hắn nắm chặt hai đùi nàng, banh rộng đến mức tối đa để nhìn
rõ cảnh tượng con cặc mình đang ra vào trong cái động lẳng lơ kia.
Sau
một hồi lâu Sở Sát dường như đã chạm đến giới hạn, hắn đột ngột dừng lại một
nhịp rồi dồn sức vào cú thúc cuối cùng, đâm lút cán vào tận đáy cổ họng nàng.
Cùng lúc đó, Sở Vĩnh cũng gầm lên, gân xanh nổi đầy trên trán, hắn giữ chặt lấy
thắt lưng nàng, nhắm thẳng vào điểm sâu nhất trong lồn mà điên cuồng bắn tinh.
"A...
ha... ưm...!"
Tô Vũ Tịch nằm đó, cơ thể nàng nhũn nhẽo như một con búp bê vải bị hỏng.
Đôi chân thon dài vẫn bị giữ nguyên tư thế banh rộng đĩ đượi, run rẩy không ngừng
vì dư chấn cơn cực khoái. Chiếc bụng bầu nhô cao phập phồng dữ dội, bên trên phủ
đầy những vết tích dâm dục của nam nhân.
Ý thức nàng lơ lửng giữa không trung, bất lực nhìn cơ thể mình bị vấy bẩn,
rồi dần chìm lịm vào bóng tối vô tận.
...
Mấy tháng sau, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên đã phá tan bầu không khí
u ám của Đông Cung. Ngày Tô Vũ Tịch vượt cạn, cả Sở Sát và Sở Vĩnh đều đứng túc
trực trực bên ngoài.
Đứa
bé chào đời có đôi mắt giống Sở Sát, nhưng sống mũi lại mang rõ nét của Sở
Vĩnh. Đối với hai anh em họ,
việc đứa trẻ thực sự là cốt nhục của ai dường như đã không còn là vấn đề cần
truy cứu. Điều duy nhất họ quan tâm là sự hiện diện của đứa bé đã hoàn toàn dập
tắt ý định bỏ trốn của Tô Vũ Tịch.
Nàng
thường ngồi bất động bên nôi, nhìn đứa trẻ đang ngủ say với ánh mắt vô hồn.
Nàng hiểu rõ đứa bé chính là sợi dây xích vô hình giữ chặt nàng lại trong tòa
thành này.
Nàng cúi xuống ôm con vào
lòng, không còn khóc lóc, cũng không còn phản kháng, im lặng chấp nhận số phận
bị giam cầm của mình.
-- HOÀN --
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY