Chương 35
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Sở Sát thản nhiên nhìn Tô Vũ đang quằn quại dưới đất, rồi cúi
xuống bế thốc Tô Vũ
Tịch lên. Mặc cho nàng ra sức vùng vẫy, hắn vẫn giữ chặt
lấy nàng rồi hất hàm ra
hiệu với Sở Vĩnh:
"Giao huynh ấy cho đám
lính đi."
Nói xong, hắn chẳng
thèm để tâm đến sự giãy giụa và tiếng khóc nức nở của người trong lòng mà dứt
khoát quay người bước đi.
Tô Vũ Tịch bị siết chặt trong lồng ngực hắn chỉ có thể bất lực
ngoái đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy bóng dáng anh trai mình bị đám lính thô bạo lôi đi.
Sở Vĩnh cũng vội vàng
thu kiếm, vẫy tay ra hiệu cho quân lính rồi cũng nhanh
chân sải bước đuổi theo bóng lưng của anh trai.
...
Về đến tẩm cung, Sở Sát nhẹ nhàng đặt Tô Vũ
Tịch xuống chiếc giường rộng lớn.
Vừa chạm lưng xuống đệm, Tô Vũ Tịch đã lập tức lùi vào góc giường,
đôi mắt đẫm lệ, đôi mắt
đẫm lệ cảnh giác nhìn người nam nhân trước mặt.
Đúng lúc này Sở Vĩnh cũng
sải bước đi vào, hắn thản nhiên tựa người vào tường nhìn về phía hai người.
Sở Sát không vội vã, hắn
thong thả cởi bỏ lớp áo bào ngoài vắt lên giá gỗ, rồi ngồi xuống mép giường. Hắn đưa tay vuốt ve gò má tái nhợt của
nàng, giọng nói vẫn điềm nhiên như cũ:
"Tịch
Nhi, hôm nay em thật sự không ngoan chút nào. Ta đã bảo em phải ở trong cung
chờ ta cơ mà, tại sao em lại dám cùng anh trai bỏ trốn?”
Hắn
dừng một chút, ngón tay cái khẽ miết lên đôi môi đang run rẩy của nàng, nói
tiếp:
“Đã
làm sai thì phải phạt, đạo lý này chắc em cũng hiểu, phải không?"
Tô Vũ Tịch gạt mạnh tay hắn ra, ánh mắt
không giấu nổi sự ghê tởm:
"Ta
đã làm sai chuyện gì? Kẻ tàn bạo, làm trái với luân thường đạo lý chính là các
người! Chính các người mới là những kẻ đáng bị trừng phạt, tại sao lại đổ lỗi
lên đầu ta và anh trai ta?"
Sở
Vĩnh đứng phía sau nghe thấy những lời đanh thép ấy thì khẽ nhếch môi cười. Hắn
thong thả tiến lại gần giường, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào cơ thể đang run rẩy
của nàng:
"Đúng là miệng lưỡi sắc sảo. Có lẽ em cần
chút thời gian để tự mình ngẫm lại xem rốt cuộc ai mới là người sai. Nhưng Tịch
Nhi à, ngục tù trong Đông Cung vốn là nơi dễ vào khó ra. Anh trai em đang mang
thương tích đầy mình như thế e là không đủ sức chờ đến lúc em nhận ra lỗi lầm
của mình đâu."
Nghe hắn nhắc đến anh
trai, chút phản kháng cuối cùng của Tô Vũ Tịch cũng hoàn toàn tan biến. Nàng run rẩy bò về phía Sở Sát, đôi tay nhỏ bé bám chặt lấy vạt áo hắn,
nức nở cầu xin:
"Điện
hạ... cầu xin ngài! Làm ơn
tha cho anh trai thiếp... Ngài muốn thiếp làm gì cũng được, thiếp sẽ không bỏ
trốn nữa... cầu xin ngài tha cho anh ấy!"
Sở
Sát cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm không chút thương xót. Hắn im lặng một lúc lâu rồi mới bình
thản lên tiếng:
"Muốn bọn ta tha cho hắn? Tịch Nhi, em nên biết rằng trên đời này không có
gì là miễn phí cả. Em làm bọn ta đau lòng như vậy, chẳng lẽ không định bồi thường sao?"
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn sang Sở Vĩnh đang đứng
bên cạnh, rồi lại nhìn nàng, nụ cười vẫn điềm nhiên như cũ:
"Chỉ cần tối nay em làm cho
bọn ta vui vẻ thì ta có thể cân nhắc chuyện thả huynh trưởng của em ra."
Tô Vũ Tịch run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé lên che chắn trước chiếc bụng đã nhô cao của mình, nàng nức nở,
đôi mắt đẫm lệ nhìn hai người nam nhân đầy vẻ cầu khẩn:
"Không được... đứa nhỏ vẫn
còn yếu lắm, sẽ làm hại đến con mất..."
Nàng cố bám lấy sinh linh nhỏ bé
trong bụng như một lá chắn cuối cùng.
Thế nhưng, hy vọng ấy nhanh chóng
bị dập tắt bởi giọng nói lạnh lẽo của Sở Vĩnh.
"Em đừng lấy đứa nhỏ ra làm cớ nữa. Thái y đã xem
qua rồi, cái thai hơn ba tháng đã ổn định, hoàn toàn không có vấn đề gì."
Hắn cúi người xuống, ngón
tay bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mình:
"Sao nào? Chẳng lẽ em không muốn cứu anh trai mình nữa à?"
Nghe đến anh trai, trái tim nàng như ngừng đập. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy tâm
trí, Tô Vũ Tịch hiểu rằng dù nàng có khóc lóc hay dùng bất cứ cái cớ nào, hai
tên ác ma này cũng sẽ không bao giờ buông tha cho nàng.
Nàng gục đầu xuống, hai hàng nước
mắt lã chã rơi:
"Thiếp hiểu rồi... Hai người...
hai người muốn thiếp phải làm gì?"
Sở Sát nhìn dáng vẻ cam chịu của
nàng, trong mắt lóe lên tia thỏa mãn tàn độc. Hắn thong thả ngồi xuống giường,
kéo nàng vào lòng, hơi thở đậm mùi nam tính phả vào cổ nàng:
"Ngoan lắm. Ta muốn xem em tự sướng, được không?"
Tô Vũ Tịch trố mắt nhìn Sở Sát, đôi môi run rẩy
không thốt nên lời.
"Thiếp... thiếp..."
Nàng run rẩy muốn mặc cả, hy vọng khơi dậy một chút lòng nhân từ trong hắn.
Thế nhưng Sở Vĩnh đứng bên cạnh
đã hoàn toàn mất kiên nhẫn. Hắn tiến lại gần giường, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt
vào nàng, thanh âm khàn đặc đầy đe dọa:
"Sao? Đến nước này rồi mà
vẫn còn muốn mặc cả với bọn ta? Có lẽ ta nên sai người chặt một ngón tay của
anh trai em mang đến đây để giúp Thái tử phi có thêm động lực phục vụ bọn ta
nhỉ?"
"Không! Đừng mà!"
Tô Vũ Tịch hốt hoảng kêu lên. Nàng biết Sở Vĩnh
không nói chơi.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý, đôi tay run rẩy của nàng tìm đến dải thắt lưng lụa, bắt đầu cởi bỏ từng lớp y phục trên người dưới ánh nhìn nóng
rực của hai người nam nhân. Dưới ánh nến lung linh, từng lớp áo tuột xuống, để lộ hoàn toàn cơ thể trần trụi của nàng trước mắt hai con dã thú.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-36.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY