Chương 33
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Đã ba tháng kể từ ngày Tô Vũ
Tịch mang thai, cái thai trong bụng nàng giờ đã được hơn bốn tháng và bắt đầu
nhô lên một đường cong rõ rệt.
Lúc này giữa Ngự Hoa Viên vắng lặng đang diễn ra một khung cảnh vô cùng dâm mỹ.
Tô Vũ Tịch vô lực nằm trên bàn đá lạnh lẽo, đôi chân thon dài của nàng bị Sở Sát
banh rộng sang hai bên, gác lên vai hắn.
Sở Sát quỳ giữa hai chân nàng, miệng hắn ngậm
chặt lấy hoa huyệt phấn hồng mà ra sức mút mát.
Chụt... chụt....
Tiếng mút mát dâm đãng vang vọng
trong không gian vắng lặng. Đầu lưỡi thô ráp của Sở Vĩnh không ngừng càn quét
qua từng nếp thịt mềm mại, thọc sâu vào tận bên trong miệng tử cung đang mấp
máy của
nàng. Hắn như một người sắp chết khát, không ngừng ra sức bú mớm dòng dâm thủy ngọt lịm
đang tuôn ra ào ạt của nàng.
"Ha a... Sở Sát... đừng... ở ngoài này...
có người...."
Tô Vũ Tịch rên rỉ đứt quãng, đôi tay nhỏ bé bấu
chặt vào cạnh bàn đá lạnh ngắt. Cảm giác tê dại từ đầu lưỡi của hắn truyền đến
khiến cơ thể nàng run rẩy dữ dội, chiếc bụng hơi nhô lên cũng phập phồng theo
từng nhịp thở dồn dập. Dù cho trong lòng tràn đầy ghê tởm, nhưng cơ
thể dâm đãng của nàng lại đang không ngừng co thắt, nuốt nhả đầu lưỡi của hắn
một cách nhiệt tình.
Sở Sát không những không dừng lại mà còn
thô bạo banh rộng hai cánh mông trắng nõn của nàng ra thêm để lưỡi có thể thọc
vào sâu hơn.
Giữa
lúc đang đắm chìm trong khoái cảm tê dại, Tô Vũ Tịch bỗng nghe thấy một tiếng
bước chân đang tiến về phía này. Tim nàng như nhảy ra khỏi lồng ngực, nỗi kinh
hoàng tột độ khiến nàng sực tỉnh khỏi cơn mê loạn.
Nàng
kinh hãi giãy dụa, đôi tay nhỏ bé vô lực đẩy mạnh bả vai Sở Sát, giọng nói run
rẩy vì sợ hãi:
"Bỏ
ra... Sở Sát... có người đến... cầu xin ngài... bỏ thiếp ra!"
Thế
nhưng, sự hoảng sợ của nàng lại khiến hoa huyệt bên dưới không ngừng co thắt
kịch liệt, vách thịt hồng nhuận bên trong vì căng thẳng mà điên cuồng mút chặt
lấy chiếc lưỡi của Sở Sát như muốn nghiền nát vật thể đang xâm phạm mình.
Cảm nhận được sự co rút của hoa huyệt, Sở Sát chẳng những
không buông tha mà còn cảm thấy hưng phấn hơn. Hắn ghì chặt đùi nàng lên bàn
đá, mặc kệ lời van xin nức nở của nàng, càng thêm ra sức liếm mút, đầu lưỡi không
ngừng khuấy đảo sâu bên trong để hưởng thụ sự bao bọc chặt chẽ ấy.
Từng tiếng bước chân khô
khốc nện trên mặt đất như những nhát búa gõ mạnh vào trái tim đang run rẩy của
Tô Vũ Tịch.
Ngay khi nàng tưởng chừng như tim mình sắp vỡ tung vì sợ hãi thì giọng nói
cợt nhả quen thuộc của Sở Vĩnh bất ngờ vang lên sát bên tai:
"Chà, huynh trưởng và Tịch Nhi thật là biết cách chọn chỗ nha. Giữa
thanh thiên bạch nhật mà chơi đùa có vẻ kích thích quá nhỉ?"
Sự kết hợp giữa nỗi kinh hoàng khi bị bắt quả tang và sự
kích thích điên cuồng từ đầu lưỡi của Sở Sát khiến cơ thể nàng hoàn toàn mất
kiểm soát.
"A... ha...”
Tô Vũ Tịch ngửa cổ nức nở, hai mắt trợn ngược thất thần, thịt mềm bên trong
vì cao trào mà co rút kịch liệt, từ nơi sâu nhất trong hoa huyệt, từng đợt dâm
thủy ấm nóng ồ
ạt trào ra, tưới đẫm lên khuôn mặt và đầu lưỡi vẫn
còn đang vùi sâu của Sở Sát.
Sở Sát lúc này mới thong
thả ngẩng đầu lên khỏi háng nàng. Gương mặt tuấn tú của hắn vương đầy những vệt
nước dâm trong suốt đang chảy dài xuống cằm, trông vừa dâm mị vừa tàn ác. Hắn
chẳng hề tỏ ra bối rối hay bất ngờ trước sự xuất hiện của em trai, ngược lại
còn nhếch môi nở một nụ cười đầy khiêu khích rồi vươn lưỡi liếm sạch những
giọt nước còn sót lại trên khóe môi mình.
Sở Vĩnh thong thả bước lại gần, vòng tay bế
lấy thân hình rũ rượi của Tô Vũ Tịch lên khỏi mặt bàn đá lạnh lẽo, vì vừa trải
qua cơn cực khoái mãnh liệt, cả người nàng mềm nhũn như không xương, chỉ biết
vô lực vùi đầu vào lồng ngực hắn mà thở dốc, hai mắt vẫn còn vương một tầng
sương mù mông lung.
Hắn
ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, rồi đặt nàng ngồi gọn trong lòng mình, đôi tay
to lớn của hắn tỉ mỉ kéo lại lớp xiêm y xộc xệch của nàng.
Xong
xuôi, Sở Vĩnh mới cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên vàng trán của nàng.
"Đến
giờ rồi, bọn ta phải đi dự tiệc đây. Em ở trong cung phải ngoan, đừng có chạy
lung tung, có biết không?"
Tô Vũ Tịch lờ đờ gật đầu, nàng đã bị khoái cảm làm cho tê liệt, không còn sức để
phản kháng, chỉ biết nép sâu vào ngực Sở Vĩnh, ngoan ngoãn nghe lời như một con
búp bê bị chơi hỏng.
...
Đêm hôm đó, Tô Vũ Tịch ngồi thẫn thờ bên
bàn trà, hai tay nàng đan chặt vào nhau đến trắng bệch, mồ hôi lạnh rịn ra trên
trán, trái tim trong lồng ngực không ngừng đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài,
chiếc bụng đã nhô cao
thỉnh thoảng lại khẽ quặn lên như đang phản ứng với nỗi
bất an
trong lòng người mẹ.
Hôm
nay là ngày mà anh trai đã hẹn sẽ đến đưa nàng rời khỏi chốn địa ngục trần gian
này.
Thế nhưng, lòng Tô
Vũ Tịch lại giằng xé mâu thuẫn,
nàng vừa mong anh
trai sẽ đến, nhưng cũng thầm cầu nguyện mong anh trai đừng đến. Nàng hiểu quá rõ
sự tàn nhẫn của hai anh em họ. Nếu kế hoạch thất bại, chắc chắn Sở Sát và Sở
Vĩnh sẽ tha cho nàng và anh trai nàng.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-34.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY