Chương 32
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Tin tức
Thái tử phi có mang chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp
kinh thành.
Chỉ trong vòng một buổi sáng, từ các vương tôn công tử cho đến đám gia nhân, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán về huyết mạch đầu tiên
của Hoàng tộc.
Tại Đông Cung, không khí trở
nên náo nhiệt hơn bao giờ hết với vô số lời chúc tụng cùng quà mừng được gửi đến từ khắp nơi.
Lúc này, một người nam nhân với dáng vẻ thanh
tao, tuấn tú vội vã bước vào. Người đó chính là Tô Vũ,
anh trai ruột của Tô Vũ Tịch. Ngay khi nghe tin em gái có hỷ, hắn đã gác lại
mọi việc để tức tốc vào cung
thăm nàng.
Trong
tẩm cung ngột ngạt, Tô Vũ Tịch mệt mỏi tựa người vào thành
giường, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc. Khi nhìn thấy bóng
dáng anh trai bước vào, bao uất ức kìm nén bấy lâu
bỗng chốc vỡ òa, nước mắt nàng cứ thế lã chã rơi.
"Tịch Nhi, em làm sao vậy? Đừng khóc mà, nói cho anh
nghe có chuyện gì được không?"
Tô Vũ hốt hoảng chạy lại gần, nắm chặt
lấy đôi bàn tay đang run rẩy của nàng, ánh mắt không
giấu nổi vẻ lo lắng và xót xa.
Trước sự quan tâm ấy, Tô Vũ
Tịch lại càng khóc to hơn.
Nhìn em gái khóc đến lạc cả giọng, lòng Tô Vũ đau như cắt mà chẳng biết phải làm sao.
Hắn vụng về dùng chiếc khăn lụa trắng lau nước mắt cho nàng,
miệng không ngừng an ủi nhưng càng dỗ, Tô Vũ Tịch lại càng khóc thương tâm hơn.
Nhìn dáng
vẻ mệt mỏi của nàng,
Tô Vũ trầm mặc hồi lâu rồi thấp giọng hỏi:
"Nói cho anh nghe, có phải Thái tử đã làm gì em không? Có phải
hắn bắt nạt em không?"
Nghe đến hai chữ "Thái tử", cả người Tô Vũ Tịch
khẽ run lên. Nàng cắn chặt đôi môi sưng đỏ, nước mắt lại càng trào ra dữ dội hơn.
Đối diện ánh mắt quan tâm của anh trai, lòng nàng tràn đầy nỗi tuyệt vọng. Nếu nàng nói
ra, anh trai nhất định sẽ liều mình bảo vệ
nàng, nhưng cũng sẽ đắc tội với hai tên ác ma
kia.
Cực chẳng đã, Tô Vũ Tịch chỉ biết nghẹn ngào lắc
đầu:
"Không phải... không có... Anh ơi, em chỉ là thấy sợ
thôi... Em muốn về nhà, em thực sự muốn về nhà với anh..."
Nhận thấy thái độ khác thường
của
em gái, mối nghi ngờ trong lòng Tô Vũ càng lớn. Hắn siết
chặt đôi bàn tay đang run rẩy của nàng, lo lắng gặng hỏi:
"Tịch Nhi, anh đã sống
chung với em từ nhỏ đến lớn, em nghĩ mấy lời nói
dối vụng về đó qua mắt được anh sao? Nếu em cứ mãi giấu giếm, không chịu nói
thật, thì anh biết làm cách nào để giúp em đây?”
Nhìn vào đôi mắt kiên định của anh
trai, nàng hiểu
rằng mình không thể giấu thêm được nữa. Nàng gục
đầu vào vai anh, nức nở nói:
"Anh ơi... bọn họ... bọn họ
không phải là người... Bọn họ là cầm thú!"
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, Tô Vũ Tịch đứt quãng kể lại toàn bộ sự thật cho Tô Vũ
nghe.
Tô Vũ nghe đến đâu, gương mặt hắn
đanh lại đến đó, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ. Hắn không thể ngờ đứa em gái bé bỏng mà mình luôn
hết mực nâng niu lại đang phải chịu đựng nỗi nhục nhã như vậy.
Tô Vũ ôm
chặt nàng vào lòng, giọng run run:
"Đừng khóc nữa, Tịch Nhi. Anh sẽ đưa em đi, chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành, đi thật
xa đến nơi mà bọn chúng không thể tìm thấy."
Tô Vũ Tịch nghe vậy thì hoảng sợ, bàn tay nhỏ bé níu chặt vạt áo anh, nức nở can
ngăn:
"Không được đâu anh ơi! Nếu chúng ta bỏ trốn, Thái tử và Sở
Vĩnh nhất định sẽ không để yên. Họ sẽ trút giận lên cả gia đình chúng ta mất, em không thể vì bản thân mà làm liên lụy mọi người được.”
Tô Vũ đau xót nhìn em gái, hắn vuốt
lại mái tóc rối của nàng, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định và bình tĩnh lạ thường:
"Em yên tâm, anh sẽ thu xếp mọi
chuyện ổn thỏa, em chỉ cần làm theo lời anh thôi, được chứ?."
Rồi hắn hạ giọng trấn an:
"Bây giờ em hãy ráng chịu đựng thêm ba tháng nữa.
Đợi đến dịp Tết Nguyên Đán, trong cung bận rộn, Sở Sát và Sở Vĩnh chắc chắn sẽ có lúc lơ là. Đó là cơ
hội duy nhất để anh đưa em ra ngoài. Từ giờ đến lúc đó em phải giữ gìn sức khỏe
thật tốt, được không?"
Nghe những lời an ủi của anh trai,
Tô Vũ Tịch dường như tìm thấy một tia hy vọng giữa hầm ngục tăm tối. Nàng khẽ
gật đầu, dù vẫn còn rất sợ hãi nhưng sự quyết tâm của Tô Vũ đã tiếp thêm sức
mạnh cho nàng.
Hai anh em ngồi nói chuyện thêm một lúc nữa rồi Tô Vũ mới
đứng dậy rời đi.
Tô Vũ Tịch
ngồi lặng trên giường, nhìn theo bóng lưng anh trai khuất dần sau cánh cửa gỗ
nặng nề.
Căn phòng
lại trở về với vẻ tĩnh mịch và ngột ngạt vốn có, nhưng lần này, trong lòng nàng
không chỉ còn là sự tuyệt vọng nữa, mà đã nhen nhóm lên một ngọn lửa hy vọng
vào ngày được tự do. Nàng đặt
tay lên bụng mình, thầm hứa rằng
sẽ mang con thoát khỏi chốn ngục tù này.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-33.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY