Chương 31
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Sáng hôm sau Tô Vũ Tịch tỉnh dậy với cảm giác đầu nặng trịch như
có hàng ngàn mũi kim châm vào não. Toàn thân nàng đau nhức rã rời, đặc biệt là
nơi hạ thân, mỗi khi khẽ cử động, cơn đau rát buốt lại truyền thẳng lên khiến nàng
không nhịn được mà khẽ rên rỉ.
Bên cạnh giường, Sở Sát đang trầm mặc
mặc lại y phục. Thấy nàng tỉnh lại hắn liền tiến tới, bàn tay to lớn lạnh lẽo áp lên trán nàng.
"Tỉnh rồi sao? Uống
chút nước đi."
Nhìn gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của hắn, bao nhiêu uất ức và nhục
nhã trong lòng Tô Vũ Tịch bỗng chốc vỡ òa, nước mắt tức
tưởi cứ thế trào ra, giọng nàng khản đặc:
"Tại sao... tại sao ngài lại giao thiếp cho hắn một lần nữa? Ngài đã
hứa sẽ bảo vệ thiếp cơ mà. Ngài coi thiếp là cái gì? Là một món đồ chơi rẻ tiền
để hai anh em ngài thay nhau hưởng dụng sao?"
Tô Vũ Tịch nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự oán hận và tuyệt vọng, trái tim vốn
đã đầy vết xước giờ đây hoàn toàn vỡ vụn. Nàng vốn tưởng hắn đã thay đổi, vốn
tưởng tẩm cung này là nơi nương náu an toàn, nào ngờ đâu nó lại chính là cái lồng
son nhốt nàng lại để hai con dã thú cùng nhau xâu xé.
Sở Sát đứng lặng nhìn nàng khóc, đôi mắt thâm trầm không lộ rõ cảm xúc. Hắn
không hề xin lỗi, cũng không hề giải thích, chỉ lẳng lặng dùng ngón tay cái lau
đi giọt nước mắt trên gò má nàng, nhưng hành động ấy giờ đây trong mắt Tô Vũ
Tịch chỉ toàn là sự giả tạo.
Sở Sát không hề dao động trước những giọt nước mắt uất nghẹn của nàng. Hắn
cúi xuống, đặt một nụ hôn lên vầng trán vẫn còn hơi nóng của nàng.
"Em làm quen dần đi.
Từ nay về sau đây chính là cuộc sống của em. Cả ta và Sở Vĩnh đều không thể
thiếu em vậy nên đừng hy vọng ai trong hai bọn ta sẽ buông tay."
Nói đoạn, hắn đứng dậy,
chỉnh lại tà áo rồi dứt khoát xoay người rời khỏi tẩm cung, không thèm nhìn lại
nàng lấy một lần.
Tiếng bước chân của hắn xa
dần, để lại một mình Tô Vũ Tịch giữa căn phòng rộng lớn.
Nàng đổ gục xuống giường, hai tay run rẩy ôm chặt mặt nức nở thành
tiếng. Từng lời nói của Sở Sát như những nhát dao đâm nát chút hy vọng mong
manh cuối cùng
trong lòng nàng.
...
Suốt mấy ngày sau đó, tẩm cung của Thái tử chìm
trong một sự yên bình đầy giả tạo. Có lẽ vì lo lắng cho thân thể yếu ớt của
nàng nên cả Sở Sát và Sở Vĩnh đều hiếm hoi mà giữ kẽ, không hề ép buộc nàng
phải làm chuyện giường chiếu.
Tuy nhiên, sự hiện diện thường xuyên của hai người
họ vẫn khiến Tô Vũ Tịch cảm thấy ngột ngạt cùng cực. Bất kể nàng làm gì, đi đâu, luôn có ít nhất một trong hai đôi mắt dõi
theo nàng không rời. Cảnh tượng hai anh em họ cùng xuất hiện trong phòng, thản
nhiên trò chuyện như thể việc chung chạ thê tử là chuyện bình thường khiến nàng
thấy ghê tởm tận cùng.
Một hôm, khi đang
dùng bữa, bỗng một cơn nhộn nhạo kinh khủng từ dạ dày cuộn trào lên cổ
họng Tô Vũ Tịch. Mùi hương vốn dĩ thơm ngon mọi khi giờ
đây lọt vào mũi nàng lại trở nên ngây ngấy, tanh nồng đến mức không thể chịu
nổi.
"Oẹ..."
Tô Vũ Tịch che miệng, nàng vội vàng nghiêng người sang một bên
mà nôn khan, gương mặt vốn đã trắng nay lại càng thêm xanh
xao.
Sự
việc đột ngột khiến Sở Sát và Sở Vĩnh đồng loạt biến sắc, vội buông đũa lao tới.
Sở Sát nhanh tay đỡ lấy bờ vai run rẩy của nàng, mày kiếm nhíu chặt lại:
"Em sao thế? Trong người không khỏe ở đâu?"
Sở
Vĩnh thì cuống quýt vuốt lưng cho nàng, ánh mắt đầy lo âu:
"Tịch Nhi, sao tự nhiên lại buồn nôn? Có phải đồ ăn có vấn đề gì
không?"
Tô Vũ Tịch lúc này chỉ thấy đầu óc quay cuồng, cơn buồn nôn vẫn không ngừng
hành hạ khiến nàng không thể thốt nên lời.
Không lâu sau, một vị thái y già với mái tóc bạc phơ vội vã tiến vào tẩm cung.
Thái y cẩn thận phủ một khăn lụa mỏng lên cổ tay Tô Vũ Tịch rồi mới
ngưng thần bắt mạch.
Nhìn vị thái y già trước mặt, lòng Tô Vũ Tịch thắt lại. Nàng lờ mờ đoán được
chuyện gì, nhưng nàng không dám tin, cũng không muốn tin vào sự thật trớ trêu
đó.
Sau một hồi trầm tư, thái y bỗng khẽ "ồ" lên, nét mặt thoáng
vẻ kinh ngạc. Ông cẩn thận đổi tay, bắt mạch lại
một lần nữa để chắc chắn về phán đoán của mình.
Thấy vậy, Sở Sát và Sở Vĩnh đều không kìm được lo lắng, đồng thời bước
sát lại gần giường.
"Nàng ấy sao rồi? Có chuyện gì không?"
Vị thái y già thu tay về, nét mặt giãn
ra, hân hoan bẩm báo:
"Chúc mừng Điện hạ, Thái tử phi
đã mang long thai hơn một tháng rồi. Mạch tượng tuy có chút
yếu ớt nhưng đích thị là mạch hỷ!"
Lời vừa dứt, cả gian phòng bỗng chìm vào sự tĩnh lặng.
Tin tức ập đến quá bất ngờ khiến cả ba người nhất thời sững sờ, chưa
kịp tiêu hóa tin tức chấn động này.
Sở Sát là người hoàn hồn
trước tiên, hắn ngồi xuống giường, siết chặt bàn tay đang run rẩy của nàng, giọng nói không giấu nổi niềm
vui sướng:
"Tịch Nhi, em nghe
thấy không? Chúng ta... chúng ta có con rồi!
Tô Vũ Tịch ngơ ngác nhìn
hắn, rồi lại nhìn xuống vị thái y đang quỳ dưới đất. Đầu óc nàng hoàn toàn
trống rỗng, bàn tay nhỏ bé
vô thức tìm đến vùng bụng vẫn còn bằng phẳng.
Trong này... thực sự có một
sinh linh nhỏ bé đang sinh trưởng sao?
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-32.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY