Chương 30
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Sở Vĩnh nhìn nữ nhân dưới
thân vì mình mà đau đớn đến mức khóc không thành tiếng, trong mắt hắn loé lên một
tia thỏa mãn biến thái. Hắn bắt đầu chậm rãi rút ra rồi lại thúc mạnh vào, mỗi
lần đều đâm đến tận đáy, nghiền nát điểm nhạy cảm sâu bên trong tử cung nàng.
"Đụ chết em! Xem em còn dám
đi câu dẫn người khác không!"
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng
thịt va chạm vang lên chát chúa trong gian phòng tĩnh mịch. Sở Vĩnh như con dã
thú mất trí, mỗi cú thúc đều dùng hết sức bình sinh, dập mạnh hông vào mông
nàng khiến cả thân hình mảnh mai của Tô Vũ Tịch bị đẩy lên rồi lại bị kéo tuột
trở về.
Cái
lỗ nhỏ sưng đỏ của nàng bị dương vật thô bạo của Sở Vĩnh nong ra đến mức cực
hạn, trông như một cái hang động nhỏ màu đỏ tươi đang cố gắng nuốt trọn lấy thứ
vật thể khổng lồ vượt quá sức chịu đựng.
Thịt lồn
mềm nhũn bên trong dù đau đớn nhưng
vẫn không ngừng quấn chặt lấy thân cặc của hắn mà mút mát nịnh nọt, dâm thủy nóng hổi trộn lẫn với tinh dịch
cũ của Sở Sát không ngừng bị ép bắn ra ngoài theo mỗi cú đâm rút, chảy dài xuống ga giường thành một mảng
ướt đẫm.
"A... ha... chết
mất... Sở Vĩnh... dừng lại... ưm..."
Tô Vũ
Tịch ngửa cổ, đôi mắt trợn trừng, đồng tử bắt đầu rệu rã vì những cú thúc liên
hồi. Nàng có thể cảm nhận được rõ mồn một từng đường gân nổi cộm trên thân cặc
Sở Vĩnh đang nghiền nát mọi ngóc ngách bên trong mình, cảm giác như có vật lạ muốn
xuyên thủng bụng mình khiến Tô Vũ Tịch sợ hãi đến cực điểm, nàng nức nở, đôi
tay nhỏ bé vô lực quào cấu trên bắp tay rắn chắc của Sở Vĩnh.
Nhìn
đóa hoa sưng đỏ của nàng đang bị cự vật của mình nong rộng đến biến dạng, không
ngừng nuốt nhả vật khổng lồ một cách lẳng lơ, Sở Vĩnh càng thêm phát điên. Hắn
cúi xuống, thô bạo cắn lấy một bên bầu ngực đang nảy lên liên hồi của nàng, gằn
giọng qua kẽ răng:
"Sướng
không? Cái lỗ nhỏ này của em mút ta chặt thế này, rõ ràng là muốn bị ta đụ hỏng
đúng không?"
Hắn muốn đâm nát cái tử
cung này, muốn dùng tinh dịch của mình lấp đầy nơi đó, ép sạch đống dịch thể dơ
bẩn của anh trai hắn ra ngoài.
"Nói!
Ai đụ em sướng hơn? Là tên Thái tử giả nhân giả nghĩa kia, hay là thằng súc
sinh này hả?"
Cú
thúc sau lại nặng nề và tàn nhẫn hơn cú trước, đầu khấc khổng lồ liên tục
nghiền nát điểm nhạy cảm sâu bên trong.
Tô Vũ
Tịch đầu óc trống rỗng, nàng không còn sức để phản bác, chỉ có thể nương theo
nhịp độ của hắn mà phát ra những tiếng rên rỉ mông lung:
"A... ha... Sở
Vĩnh... mạnh quá... bị đâm nát... lồn nát mất rồi... hức... a..."
Cái
lỗ nhỏ tội nghiệp của Tô Vũ Tịch bị cự vật trướng ngạnh nong rộng đến mức trông
như một đóa hoa trà đỏ rực đang kỳ nở rộ nhất, nhưng lại bị giày vò đến tơi tả.
Thịt lồn hồng hào bị ma sát mạnh đến mức tiết ra tầng tầng lớp lớp bọt dâm
trắng xóa, văng tung tóe lên đùi và bụng dưới của nàng.
"Nhìn
đi Tịch nhi! Nhìn xem cái lỗ này của em đang mút lấy ta như thế nào!"
Cảm
giác bị nong rộng đến tận cùng khiến nàng chỉ còn biết há miệng thở dốc, những
tiếng rên rỉ yếu ớt kẹt lại nơi cổ họng thành những tiếng nức nở nghẹn ngào. Sự xâm nhập thô bạo ấy khiến bụng dưới
của Tô Vũ Tịch gồ lên theo từng nhịp nện, cảm giác như có một thanh sắt nóng
bỏng đang xuyên qua da thịt, cày nát mọi ngóc ngách bên trong.
"Ha...
a... sâu quá... Sở Vĩnh... không
chịu nổi... tha cho em... a!"
Sở Vĩnh không
thèm để ý mà tiếp tục đâm rút điên cuồng, sau một hồi lâu hắn mới đâm sâu cự vật
vào lồn nàng, quy đầu khổng lồ chặn chặt
miệng tử cung rồi điên cuồng phun trào.
“Hức...ư...”
Từng đợt tinh dịch nóng hổi phun xối xả vào sâu trong tử cung của Tô Vũ Tịch.
Cảm giác bị dòng nước nóng bỏng ấy tưới đẫm bên trong khiến Tô Vũ Tịch run rẩy
dữ dội, đôi chân nàng co quắp, hoa huyệt co rút điên cuồng theo từng đợt bắn
tinh của người đàn ông.
Sở
Vĩnh thở dốc, áp sát gương mặt đẫm mồ hôi vào gương mặt đã lịm đi của nàng,
giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn:
"Tịch
nhi... em là của ta, của ta."
...
Nửa đêm, Tô Vũ Tịch nằm trên giường, cả cơ thể
nhỏ bé run rẩy vì cơn sốt cao không dứt.
Trong
cơn mê sảng, nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng tranh
cãi ngay bên cạnh giường.
"Đệ
nhìn xem em ấy đã thành ra nông nỗi gì rồi?" Giọng của Sở Sát lạnh lùng nhưng cũng
không giấu nổi sự nôn nóng. "Ta đã nói đệ phải biết tiết chế. Em ấy là người,
là thê tử của chúng ta, không phải đồ vật để đệ có thể đâm chọc điên cuồng một
cách vô độ như thế! Đệ muốn đụ chết em ấy luôn mới vừa lòng sao?"
Trước
sự thịnh nộ của huynh trưởng, Sở Vĩnh đứng nép bên cạnh, gương mặt vẫn còn
vương chút dục vọng chưa tan nhưng khí thế đã giảm đi vài phần. Hắn nhìn dáng
vẻ yếu ớt của Tô Vũ Tịch, trong lòng có chút hối hận, hắn cúi đầu, nhỏ giọng
lầm bầm:
"Đệ
chỉ là... đệ chỉ muốn trừng phạt em ấy một chút thôi."
"Câm
miệng!" Sở Sát gắt lên, cắt ngang lời em trai. Hắn vươn tay sờ lên vầng
trán nóng hầm hập của Tô Vũ Tịch, nhìn đôi mày liễu nhíu chặt vì đau đớn của
nàng mà lòng thắt lại. "Đêm nay để ta chăm sóc nàng. Đệ hãy cút về phủ trước khi ta đổi ý về
việc chia sẻ nàng với đệ đi."
Tô Vũ Tịch cảm thấy cơ thể
mình được nâng lên rồi rơi vào một vòng tay rộng lớn, một mảnh vải ướt lạnh
được đắp lên trán, nàng muốn mở mắt ra xem là ai nhưng ý thức nàng rất nhanh
lại tan rã rồi ngất lịm đi.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY